By Thang Chu
Xin lỗi em bây
giờ anh mới hiểu
Lý tưởng loài
người mộng đểu thần tiên
Anh vấp ngã như
một gã cuồng điên
Dẫu là
chàng bác sỹ miền lửa đỏ
Dẫu anh hùng mũ
đỏ hiên ngang đó!
Anh ra đi tóc em ngõ còn xanh
Đàn con ngoan
chiếu ánh mắt thiên thanh
Đứa lớn lớp mười
hai đành chửa hết
Út dứt sữa học
nói câu bập bệt
Tiếng “Ba ơi!”
chưa rõ rệt trên môi
Tiếng phóng
thanh nhức óc át chìm rồi.
Trời cải tạo
anh dầm nôi nắng bức
Đất tập trung phảng
phất hơi ký ức
Nhớ một thời
hai đứa rực yêu nhau
Với đàn con hạnh
phúc đẹp muôn màu
Giờ dang dở bởi
đầu trâu khát máu!
Sống dở chết dở
bờ mương cặn cáu
Thuyền tâm sự ghé bến đậu dòng sông
Suốt miền
Trung đất sỏi đá mênh mông
Biết là có bao
giờ mong gặp nữa
Nếu là không
xin đêm dài lần lữa
Để cuộc đời sẽ tựa tối tân hôn
Để ngày mai
khoan rửa xác không hồn
Để hy vọng kéo
dài hơn sự sống.
Ha! Ha! Ha!
Bao năm anh ảo mộng
Cõi thiên đường
hạ giới sống người
điên
Tưởng tay không
ta sáng tạo thần tiên.
Tưởng đua nở trăm
hoa miền có mật
Tưởng cải cách
sẽ đươm màu ruộng đất
Tưởng con người
Thượng Đế đấng toàn năng
Tưởng tự hào là
vũ khí hung hăng
Tưởng chủ nghĩa
đại đồng giăng gấm lụa.
“Kẻ ngu dại nói
rằng không có CHÚA!”[1]
Anh thấy chúng múa máy búa
liềm to
Trên xác người đã giãy chết nằm co
Anh gục đầu ăn năn cho lịm ngất
Em hiện về mang theo em chút mật
Liệm hồn anh tiễn bước ngất trời xa
Cây thập tự trơ trọi gọi là nhà
Để từ đây anh xa rời dương thế
Em ở lại giữ đàn con bồng bế
Anh sẽ chờ em mãi tận bờ kia.
April 7, 2015
No comments:
Post a Comment