By Thang Chu – December 4, 2015
Bệnh viện Bạch Mai ô kìa sừng sững
Niềm tự hào Đảng xây dựng
cho dân
Ngày khai trương vị thủ tướng
ân cần
Trao bằng tặng tăng phần huân
chương nữa.
Bạch Mai ơi chàng là nơi nương
tựa
Ngàn ngàn người trở gió cựa mình
đau
Nam, phụ, lão, ấu tìm đến gối
đầu
Giữa vòng tay y sĩ hầu nhân ái.
Bỗng hung tin
Chợt đến
Khắp nước
Khắp vùng
Khắp thôn.
Bác Hồ đâu bỗng hiện hồn
Nhập vào tượng đá làm khôn dạy
đời:
“Tượng ta phải dựng khắp nơi
Dẫu ta đã chết nằm nơi Ba Đình.
Đây là cơ hội xây dinh
Cho cán bộ hưởng vì tình yêu
ta;
Nơi nào không có tượng là
Thiệt thòi mất trắng đô-la
triệu đồng.”
Thế là chính phủ khởi công
Moi tiền dân đói, moi lòng Bạch
Mai!
“Sức khỏe trẻ em hôm nay,
Phồn vinh xã hội ngày mai
huy hoàng.”
Ấy là khẩu hiệu rõ ràng
Đảng ta trân trọng bố ngang
khắp đường.
Lạy Trời thương! Lạy Trời thương!
Tượng đài Bác sống, diêm vương
dân chầu!
Từ đó chàng phải âu sầu,
Bạch Mai quá tải đau đầu ngày
đêm.
Nhân dân ngang ngổn như nêm
Giường hai “tầng” chế nhét
thêm nhiều người.
Tầng một em nhỏ sợ rơi,
Tầng hai lớp lớp cá mòi xếp
nghiêng.
Chu du bốn biển khắp miền
Cũng không hiểu được nỗi niềm
Bạch Mai!
Bùi ngùi ngậm đắng nuốt cay
Mẹ khòm con cúi dưới ngay gầm
giường!
Ối Giời cảnh tượng thảm thương
Việt Nam vô địch thiên đường
là đây!
Chỉ tội em nhỏ thơ ngây,
Sốt hành hầm hập ngỡ ngày là
đêm.
Em ơi tổ quốc xiết rên
Ngày đêm lẫn lộn kên kên hoành
hành.
Tượng Hồ là tượng Hồ Quang
Từ bên Trung Quốc rước sang
nước mình
Tiếng Việt cà lắp cà linh
Tiếng Tàu Hồ giỏi khiếp kinh
xóm làng!
Thế nên mẹ phải đa đoan
Ôm em mẹ khóc luồn ngang gầm giường;
Còn hơn phải ở ngoài đường,
Bạch Mai còn mở còn thương dân mình!
Con ơi đừng khóc, nín thinh,
Gầm giường còn đỡ tình hình bên
kia;
Bao người hết chỗ nằm đìa
Trước sân, trước cổng, bên rìa Bạch
Mai,
Vì hơn trăm cái tượng đài
Hàng nghìn nghìn tỷ tiêu xài vào đây.
Bạch Mai có phí tiền ai,
Năm nghìn tỉ đủ vững xây chàng rồi;
Nhân dân đóng thuế sẵn thôi
Lại thêm viện trợ đắp bồi là xong;
Cộng thêm Hải Ngoại thong dong
Mỗi năm chục tỉ đô dồn thân nhân.
ĐỊA NGỤC VÔ MÔN, HỮU KHÁCH TẦM
Việt Nam mạt vận dần dần
Lãnh đạo du đãng, tài nhân rũ tù.
Tương lai đen tối hù hù;
Hu, hu, ta khóc thiên thu đêm trường.
Nghĩ mình, nghĩ nước mà thương;
Nghĩ mình bất lực, nghĩ đường còn
xa.
Nghĩ về Thượng Đế bao la
“Thiên cơ bất khả lộ” ra mấy hàng:
Dân Việt trước hết ăn năn
Quay về với Chúa hữu hằng toàn năng;
Chúa thương sai đến thiên thần
Giúp người tài đức dấn thân cứu đời.
Đơn giản chi có thế thôi,
Bạch Mai sẽ lại phục hồi uy danh.
____________________
Note:
No comments:
Post a Comment