By Thang Chu
California – February 16, 2016
Ta, Cu Tèo, ở miền Nam yêu dấu
Cùng em ta, Cu Teo, đậu nơi đây
Nơi ruộng nương xanh thắm tốt cỏ cây
Cò bay thẳng cánh, đất đầy mỡ mọng.
Bỗng ơi hỡi từ ngày quân giải phóng
Cướp đất lành biến chỗ sống bình an
Thành nghĩa trang hoang địa máu dân oan
Rồi từ đó, nhà ta tan, cửa nát.
Ta phải sống để nhìn đời đốn mạt
Dày xéo ta tàn ác nát tuổi thơ
Cùng em ta hai đứa vẫn trông chờ
Một phép lạ, biết là mơ, vẫn ước!
Ta có thấy những trẻ em bỏ nước
Sống xứ người lại được phước hơn ai:
Đỗ Thông Minh, Võ Đình Tuấn thiên tài,
Lê Thị Thái, Nguyễn Thục Quyên danh tiếng,
Vương Xuân Điểm, Lưu Lệ Hằng, Xuân Việt,
Còn nữa nhưng ta chẳng viết thành dòng
Sợ khóc nhiều nước mắt sẽ trôi sông,
Thôi chẳng nói để cõi lòng thêm não.
Vì số phận hay vì người lãnh đạo
Ta và em trở lại dạo sơ khai
Hai anh em ăn lông ở lổ hoài
Nhờ “cách mệnh” ta mới “oai” như thế!
Ta dám thách cả thế gian dám để
Trẻ như ta làm vương đế không quần!
Thách trời cao khinh thường nhiệt độ thân!
Ta đã quen hay ta đà điên lắm!
Ta ngồi đây ánh mắt dần xa thẳm
Vượt đại dương hướng tưởng tượng xứ người
Trượt xác ma chôn đáy biển còn tươi
Rồi mơ ước chơi game mười năm cũ,
Miễn game có bấm bấm, vui cũng đủ;
Miễn có đồ chơi cho lũ trẻ thơ,
Học phát minh qua game có lắm trò,
Để mai đến ta sẽ cho thế giới
Biết dân Việt trong nước luôn tiến tới!
Biết Đảng cho Việt Nội Địa thiên đường!
Biết chẳng thua Việt Hải Ngoại tha hương!
“Oa! Oa! Oá!” Cu Teo đương ngồi khóc
Ta chợt tỉnh giấc mộng vàng tuổi ngọc
Trở lại mình Cu Tèo, nhóc Cu Teo
Hai anh em đã quen kiếp đói nghèo
Vẫn phải ráng vờ reo ca ngợi Đảng
Để cha mẹ được yên thân buôn bán
Sống từng ngày, đừng nói chuyện ngày mai!
Ai thấy ta hãy mở mắt gấp hai
Hãy zoom cộng nhìn mắt này cho kỹ
Ôi ánh mắt buồn sâu sầu vạn kỷ
Của dân ta từ khi phỉ tràn vô:
Ba triệu thây nội chiến chữa xanh mồ;
Một triệu xác vẫn nhấp nhô rong biển;
Năm triệu sống tha hương liền hiển hiện
Là cứu tinh làm phương tiện cứu dân,
Chục tỉ đô hàng năm gửi thân nhân
Kéo theo cả nước Việt mần ăn ké!
Mắt ta đó vẫn chưa buồn nhân thế
Bằng Cu Teo nheo nhéo mếu bên ta.
Mắt Cu Teo đầy tha thứ vị tha
Dẫu cách mạng dạy em là “căm ghét”
Bọn “Mỹ, Ngụy,” “phản động” là phải giết
Để Đảng ta xây dựng một thiên đường
Cu Teo làm chủ tich Áo-Quần-Vương!
Cũng may mắn tuy ngu nhưng ta hiểu
Qua Facebook, Twitter bao trò đểu
Bị phơi bày trần truồng kiểu thân ta.
Ha! Ha! Ha! Ta đã thấy bọn tà
Trần như nhộng chẳng thể mà che dấu:
Mưu bán nước, hại dân thuê đầu gấu,
Cướp đất dân chẳng che dấu nhập nhằng
Cứ xe cày chạy phóng đại phang băng
Là được hết!
Dân chết mình càng sướng!
Miễn cờ đỏ vẫn tung bay vất vưởng
Miễn Đảng còn là vẫn hưởng tương lai!
Ta chỉ buồn ông nội, ngoại bất tài
Lại đặc não thêm điếc tai đến nỗi
Nuôi Việt Cộng cho nằm vùng sáng tối
Để giết dân “giải phóng” khối miền Nam.
Nhưng than ôi! Ông nội, ngoại đã làm
Tội đại ác biết bao năm mới hết
Để đất nước hôm nay sàng giãy chết!
Riêng ta đây rõ ràng hệt Tazan
Một anh hùng khi vỗ ngực hét vang
Cả muôn thú phải quy hàng cuối mặt;
Tương lai đấy ta sẽ là tay sắt,
Con cháu cha ta sẽ thắt cổ dân
Miễn riêng mình ngồi chễm chệ sướng thân?
Nhưng không thể!
Trăm ngàn lần không thể!
Ta tuy nhỏ có lương tâm huynh đệ:
Thà ở truồng vẫn bệ vệ dáng người
Ghét tham ô, đấu tố, hút máu tươi,
Khinh cán bộ cứ mỉm cười ăn cắp.
Vì ta biết Thượng Đế cao có mắt
Sẽ đoái thương đổ ơn khắp quê ta
Để ông cha ăn năn tội được tha
Và cứu rỗi từ nay ta lại có.
Rồi dân sẽ không còn lo còn sợ,
Triệu triệu người đứng thẳng bỏ xiềng gông
Cùng với ta, nếu được, quấn xà-rông
Cùng nhau đứng không ngồi trông ngóng nữa.
Tất cả xuống đường kia là đất hứa
Ba phần trăm dân số tựa vai nhau
Thì độc tài phải ngã ngữa rất mau
Để ta lại có tương lai lần nữa.
Cùng Hải Ngoại trẻ Việt Nam bừng lửa
Hòa với ta và triệu lứa trẻ em
Sẽ rạng danh cho tổ quốc càng thêm
Hòn Ngọc Vìễn Đông, Sài Gòn thưở trước
Bừng sống lại với bạt ngàn rừng phước.
Trẻ em ta lại được ấm, được ăn.
Ôi ước mơ ta đơn giản vô ngần
Chờ với đợi đã bao năm vẫn thế
Hứa với hẹn mà càng thêm xấu tệ!
Biết bao giờ ta mặc giẻ quần đây!