Total Pageviews

Thursday, October 31, 2019

Lạc Lối Em Đi

Thu thổi đến lá vàng tuôn nhuộm ngõ
Em lại đi lấy cả gió trời xanh
Để phong ba thổi lá rụng trơ cành
Để thu lại đổ buồn nhanh hơn nữa.

Tình rơi rụng theo muôn ngàn lá vữa
Thế là thôi!  Khép cánh cửa thiên đàng
Địa ngục kia tiếng vọng bắt đầu vang
Kéo anh lạc vào muôn vàn tội lỗi.

Giữa ma quỷ làm sao đem sám hối
Cứ lụy vào rồi bối rối không ra
Lưới nhện giăng kín cửa lối bạch xà
Sao thoát được khi em đà xa quá.

Anh yếu đuối gục trên đường xa lạ
Lạc lối về chẳng biết hạ hay thu
Mà quanh đây lạnh gió với mây mù
Với hình bóng yêu kiều muôn ma nữ
Những yến tiệc thâu đêm dài tâm sự
Chợt bình minh bỡ ngỡ cứ là say
Gỡ vòng tay rồi lại nối vòng tay
Vòi bạch tuột mãi là thay nhau xiết
Âm vang tiếng gọi mời sao mãi miết
Địa ngục kia sâu tận biệt lối ra.

Anh chợt nghe tiếng gọi tận trời xa
Lòng đau thắt giữa hoa ngà xác thịt
Rồi vùng dậy nghe ra là đấng Christ

Một mình Ngài sẽ kéo rịt anh ra.

















Wednesday, October 30, 2019

Vượt biên

Đường biển, đường bộ, đường bay                          Vượt biên bạn muốn với tay đường nào?
Đường biển nửa triệu chìm sâu;
Đường bộ băm chín chết sau xe thùng;
Đường bay ăn chắc ung dung
Chủ Tịch Quốc Hội tháp tùng Kim Ngân
Trăm ngàn đô rẻ như tầm
Chín người Ngân hốt cũng gần triệu đô.
Một công hai việc mại dzô
Nửa vờ công tác, nửa vồ đô la.

Vượt biên phản quốc lại la:
"Quá giang Chủ Tịch!" Địt bà Kim Ngân!
Đ.M. Việt Cộng xa gần
Lươn lẹo lếu láo la làng: "Lỡ leo!"

Có ai lại muốn vượt biên

Có ai lại muốn vượt biên                                          Có ai lại muốn cắt liền quê hương
Có ai muốn tốn tiền lương
Có ai muốn chết trên đường tha phương
Chẳng qua đã quá cùng đường
Tương lai mịt tối đặc sương mấy đời
Ăn độc, uống độc, thở hôi
Đời cha đã mạt tiếp rồi đời con.

Bao lâu Đảng Hồ Tặc còn
Vượt biên dân vẫn liều cơn sóng đào.

Hà Nội nước độc

Nước này nước độc hay là lành                                 
Mà sắc đã đen lại thối tanh
Vừa uống, vừa ăn, xong lại tắm
Ấy nhờ ơn Bác Đảng nhà anh.
Hà Nội nước xưa rất ngọt hiền
Quỷ vào trời đất hóa ra điên
Oan hồn tử khí gọi nhau lại
Cải Cách Ruộng Nương còn máu in.

https://www.facebook.com/Dawsonle67/videos/684929685366212/?t=0

Cướp Giữa Ban Ngày



By Thang Chu – September 26, 2015

“Cướp!  Cướp!  Ối Giời chúng cướp!
Đêm chưa đủ ngày bước cướp thêm.”
Tiếng má thảm thiết kêu rên
Giữa bầy lực lưỡng kên kên xực mồi
Đứa cầm gậy, đứa bồi nện búa
Đứa chắp tay lượn múa ra oai
Má nào có sợ chúng bay
Một mình tử thủ núp ngay sau tường
Nhà của má thảm thương rách nát
Cả cuộc đời nước mắt là đây
Thế mà khoảnh khắc ra tay
Kên kên đập đổ gạch bay tứ bề
Chúng cướp đất đem về cho chủ
Bán trăm lần chưa đủ túi tham
Mặc kệ dân oán lầm than
Màn trời, chiếu đất tràn lan khắp miền
Xưa Hậu Giang má điên vì giặc *
Vì chúng là Tây tặc xâm lăng
Má theo Cộng Sản rất hăng
Liều thân vì Đảng chết phăng mất đầu.
Mong con, cháu, rể, dâu sung túc
Được tư do, hạnh phúc muôn năm
Ngờ đâu trăng chửa kịp rằm
Nguyệt thực đã bảy mươi năm tối hù.
Con cháu má ngồi tù khắp nước
Ba mươi năm chiến cuộc tương tàn
Thêm bốn mươi năm tan tành
Sài Gòn hoa lệ tiếng than thấu Trời
Xưa Hà Nội một thời văn vật
Gái yểu điệu, trai thật văn chương
Người người sống với tình thương
Nay công an giả làm phường gấu beo.
Đảng như lũ chó mèo cắn lộn
Đốt nhà dân cướp ngốn lòng tin
Đâu còn nghĩa trọng nhân tình
Buộc thân má phải liều mình chết thôi!
“Cướp!  Cướp! Cướp!  Ối, Giời!  Cướp! Cướp!
Bớ xóm làng cướp tước nhà tôi.”
Ôi, sao tiếng má khản rồi
Tiếng kêu tuyệt vọng xé trời giữa trưa
Ban ngày đó Đảng thừa can đảm
Cướp người lành trước đám dân đông
Huống chi đêm tối lặng không
Xuống tay ghê rợn thây chồng chất cao.






























  



Tâm Sự Cu Tèo



By Thang Chu
California – February 16, 2016

Ta, Cu Tèo, ở miền Nam yêu dấu
Cùng em ta, Cu Teo, đậu nơi đây
Nơi ruộng nương xanh thắm tốt cỏ cây
Cò bay thẳng cánh, đất đầy mỡ mọng.

Bỗng ơi hỡi từ ngày quân giải phóng
Cướp đất lành biến chỗ sống bình an
Thành nghĩa trang hoang địa máu dân oan
Rồi từ đó, nhà ta tan, cửa nát.

Ta phải sống để nhìn đời đốn mạt
Dày xéo ta tàn ác nát tuổi thơ
Cùng em ta hai đứa vẫn trông chờ
Một phép lạ, biết là mơ, vẫn ước!

Ta có thấy những trẻ em bỏ nước
Sống xứ người lại được phước hơn ai:
Đỗ Thông Minh, Võ Đình Tuấn thiên tài,
Lê Thị Thái, Nguyễn Thục Quyên danh tiếng,
Vương Xuân Điểm, Lưu Lệ Hằng, Xuân Việt,
Còn nữa nhưng ta chẳng viết thành dòng
Sợ khóc nhiều nước mắt sẽ trôi sông,
Thôi chẳng nói để cõi lòng thêm não.

Vì số phận hay vì người lãnh đạo
Ta và em trở lại dạo sơ khai
Hai anh em ăn lông ở lổ hoài
Nhờ “cách mệnh” ta mới “oai” như thế!
Ta dám thách cả thế gian dám để
Trẻ như ta làm vương đế không quần!
Thách trời cao khinh thường nhiệt độ thân!
Ta đã quen hay ta đà điên lắm!

Ta ngồi đây ánh mắt dần xa thẳm
Vượt đại dương hướng tưởng tượng xứ người
Trượt xác ma chôn đáy biển còn tươi
Rồi mơ ước chơi game mười năm cũ,
Miễn game có bấm bấm, vui cũng đủ;
Miễn có đồ chơi cho lũ trẻ thơ,
Học phát minh qua game có lắm trò,
Để mai đến ta sẽ cho thế giới
Biết dân Việt trong nước luôn tiến tới!
Biết Đảng cho Việt Nội Địa thiên đường!
Biết chẳng thua Việt Hải Ngoại tha hương!

“Oa! Oa! Oá!” Cu Teo đương ngồi khóc
Ta chợt tỉnh giấc mộng vàng tuổi ngọc
Trở lại mình Cu Tèo, nhóc Cu Teo
Hai anh em đã quen kiếp đói nghèo
Vẫn phải ráng vờ reo ca ngợi Đảng
Để cha mẹ được yên thân buôn bán
Sống từng ngày, đừng nói chuyện ngày mai!

Ai thấy ta hãy mở mắt gấp hai
Hãy zoom cộng nhìn mắt này cho kỹ
Ôi ánh mắt buồn sâu sầu vạn kỷ
Của dân ta từ khi phỉ tràn vô:
Ba triệu thây nội chiến chữa xanh mồ;
Một triệu xác vẫn nhấp nhô rong biển;
Năm triệu sống tha hương liền hiển hiện
Là cứu tinh làm phương tiện cứu dân,
Chục tỉ đô hàng năm gửi thân nhân
Kéo theo cả nước Việt mần ăn ké!

Mắt ta đó vẫn chưa buồn nhân thế
Bằng Cu Teo nheo nhéo mếu bên ta.
Mắt Cu Teo đầy tha thứ vị tha
Dẫu cách mạng dạy em là “căm ghét”
Bọn “Mỹ, Ngụy,” “phản động” là phải giết
Để Đảng ta xây dựng một thiên đường
Cu Teo làm chủ tich Áo-Quần-Vương!

Cũng may mắn tuy ngu nhưng ta hiểu
Qua Facebook, Twitter bao trò đểu
Bị phơi bày trần truồng kiểu thân ta.
Ha! Ha! Ha! Ta đã thấy bọn tà
Trần như nhộng chẳng thể mà che dấu:
Mưu bán nước, hại dân thuê đầu gấu,
Cướp đất dân chẳng che dấu nhập nhằng
Cứ xe cày chạy phóng đại phang băng
Là được hết!  Dân chết mình càng sướng!
Miễn cờ đỏ vẫn tung bay vất vưởng
Miễn Đảng còn là vẫn hưởng tương lai!

Ta chỉ buồn ông nội, ngoại bất tài
Lại đặc não thêm điếc tai đến nỗi
Nuôi Việt Cộng cho nằm vùng sáng tối
Để giết dân “giải phóng” khối miền Nam.
Nhưng than ôi! Ông nội, ngoại đã làm
Tội đại ác biết bao năm mới hết
Để đất nước hôm nay sàng giãy chết!

Riêng ta đây rõ ràng hệt Tazan
Một anh hùng khi vỗ ngực hét vang
Cả muôn thú phải quy hàng cuối mặt;
Tương lai đấy ta sẽ là tay sắt,
Con cháu cha ta sẽ thắt cổ dân
Miễn riêng mình ngồi chễm chệ sướng thân?

Nhưng không thể!  Trăm ngàn lần không thể!
Ta tuy nhỏ có lương tâm huynh đệ:
Thà ở truồng vẫn bệ vệ dáng người
Ghét tham ô, đấu tố, hút máu tươi,
Khinh cán bộ cứ mỉm cười ăn cắp.
Vì ta biết Thượng Đế cao có mắt
Sẽ đoái thương đổ ơn khắp quê ta
Để ông cha ăn năn tội được tha
Và cứu rỗi từ nay ta lại có.
Rồi dân sẽ không còn lo còn sợ,
Triệu triệu người đứng thẳng bỏ xiềng gông
Cùng với ta, nếu được, quấn xà-rông
Cùng nhau đứng không ngồi trông ngóng nữa.
Tất cả xuống đường kia là đất hứa
Ba phần trăm dân số tựa vai nhau
Thì độc tài phải ngã ngữa rất mau
Để ta lại có tương lai lần nữa.

Cùng Hải Ngoại trẻ Việt Nam bừng lửa
Hòa với ta và triệu lứa trẻ em
Sẽ rạng danh cho tổ quốc càng thêm
Hòn Ngọc Vìễn Đông, Sài Gòn thưở trước
Bừng sống lại với bạt ngàn rừng phước.
Trẻ em ta lại được ấm, được ăn.

Ôi ước mơ ta đơn giản vô ngần
Chờ với đợi đã bao năm vẫn thế
Hứa với hẹn mà càng thêm xấu tệ!

Biết bao giờ ta mặc giẻ quần đây!








 












Cổng Sạn


Cộng Sản phải đổi tên là
Cổng Sạn mới đúng bọn tà hôm nay
Cầu gãy, cây chặt thảm thay
Đất khô, người tốt tù đày uổng oan
Trẻ con đói rách lầm than
Thanh niên bức tử, dân oan mất nhà.
Cổng Sạn mở cổng tử hà
Lúa khan gạo hiếm sạn là  thay cơm!
-Thang Chu-

Cộng Sản là con của Quỷ Vương


Cộng Sản là con của Quỷ Vương
Giết người từ thưở lỡ thiên đường
Chân quang sự thật chìm tăm tối
Giả ngụy gian manh nổi ánh dương
Nói dối là từ trong bản chất
Thật tình chẳng đến tự bình thường



Hậu Giang ơi


Hậu Giang ơi một thời oanh liệt
Má Hậu Giang tuẫn tiết theo Hồ.
Bảy mươi năm đó, ô hô!
Giờ xin má hãy đội mồ lên xem:
Con cháu má nửa đêm phải thức
Giữ đất lành sợ lực lượng xanh
Thẳng tay cướp đất hoành hành
Kỷ niệm về má tượng hoành tráng thôi!




Cô ơi lạc hậu hết trơn


Cô ơi lạc hậu hết trơn
Vi tính, iPad, iPhone có rồi
Kiểu này học tới muôn đời
Ngu lại thành dốt, dốt dời qua ngu!
Trách nhiệm giáo dục ra từ
Chính quyền thu thuế phải bù lo dân
Cô yêu dạy cả trăm phần
Thì xin lên tiếng đòi gần kêu xa
“Ới nhà nước Cộng Sản ta
Tương lai nòi giống sẽ ra thế này?”






Cô em theo giặc giết anh


Cô em theo giặc giết anh
Gây bao máu đổ gia tàn đình hoang
Cả em nhỏ cũng máu tràn
Chính cô em cũng gục ngang giữa đường!
Tình anh tha thứ xót thương
Dành riêng cán tải làm giường cứu em
Bây giờ em ở mở phim xem
Có chạnh lòng nhớ đáp đền ơn xưa?
Ơn kia lớn bấy chẳng vừa
Tiền rừng bạc bể cũng chưa sánh bằng
Mạng em diêm dí thùng xăng
Cháy rồi tiền tỉ cũng quăng xuống hòm.
Em vào Facebook mà dòm
Mặt em có phải mặt chồn này chăng?
- Thang Chu -




Dâng Vợ



By Thang Chu
California – February 6, 2016

Chuyện tình ngang trái mới hay
Chồng ngang, vợ trái mớì xây nhà lầu!
Đã tin không có Trời đâu
Thì cứ xả láng miễn giầu thì thôi!
Đạo lý, đạo đức xưa rồi,
Xã Hội Chủ Nghĩa đạo tôi đây nầy!
Dâng vợ, dâng con gái đây,
Huyền Trân gương sáng ơn dầy còn soi!
Miễn là lợi nước, lợi nòi,
Trinh còn chẳng tiếc, tiếc ngôi sếp đầu!
Hà Nội tội ác từ lâu,
Thủ đô quỷ đỏ loạn mầu gia phong.
Đấu cha, tố mẹ, giết ông,
Dâng vợ cho sếp thì không thấm gì!

Một, hai, ta oẳn tù tì,
Đứa nào thua phải dâng tỳ thiếp lên!




LÍNH OAN




Chuyện oan nước Việt thấy mồ
Dân oan rồi lại giang hồ cũng oan!
Hổm rày biểu tình tràn lan
Gạc-ma chiến sĩ xứng danh anh hùng?
Suy đi nghĩ lại cho cùng
Sáu tư chiến sĩ bởi khùng chết oan!
Lính đâu có lính nhát gan
Địch xả súng bắn nhe răng ra nhìn!
Biện rằng bởi lệnh cấp trên?
Con nít cũng biết tự nhiên phản đòn
Tự vệ là luật sống còn
Cả thế giới đó đã công nhận rồi.
Lệnh lãnh đạo ở xa xôi
Lính phải có não sao ngồi ngẩn ngơ?
Anh hùng bảo vệ cõi bờ
Không mang theo súng hay chờ lệnh ai?
Thằng nào ra lệnh thế này
Kêu nó ra đảo tiếp tay bọn tà.
Có thế mà nghĩ không ra,
“Anh hùng” thế ấy chết là đáng thân.

Anh hùng phải xứng mỹ nhân
Cổ kim tình sử rao gần đồn xa.
“Anh hùng” ở đảo Gạc-ma?
Thực ra rô-bốt não là não hư!
Chữ oan từ đấy thêm dư
Lính oan là lính não hư thưở nào!

Thang Chu – March 16, 2016



Thang Chu -March 16 2016

PHỤC SINH CỨU RỖI




Chúa của tôi, Chúa của tôi
Chúa là Thượng Đế trên trời tối cao.

Đạo Chúa không có tự hào
Không nghiệp không kiếp không cao pháp gì.
Cái tôi là cái bỏ đi
Cái tôi chẳng giúp thoát ly cõi trần
Cái tôi là cái tồi tàn
Thất tình, lục dục, tham, sân, si đầy!

Thất chủng ngã mạn giơ tay [1]
Chối Trời bỏ Chúa từ ngày tạo thiên,                    
Nghĩ mình tự cứu mình liền
Tu nhân tích đức là viên thuốc mầu!
Hỡi ôi càng cứu càng đau
Càng xây công dức càng nhàu lương tâm;
Sâu xa tận đáy cùng thâm
Tội lỗi sẵn đó lửa châm cháy phừng;
Có tu đến chín mười từng
Bao giờ mới đến thiên đường tuốt trên?

Vũ trụ Thượng Đế đặt nền
Tuôn mưa, thổi gió, xe duyên, xuống lành;
Nhưng quá yêu quý chúng sanh
Từ Trời Chúa giáng trần mang phận người,
Chuộc tội cho bạn và tôi
Bằng ngay mạng sống Con Trời quý thay.

Hôm nay chớ đợi đừng chầy
Chớ hẹn lần lửa vịn này vin kia
Chớ tu đợi kiếp gia trì [2]
Hoa phai sắc nhạt sớm chiều một ly!
Kìa Chúa đã mở lối đi
Cho ta rộng ngõ thiên di về Trời,
Mọi việc Chúa đã làm rồi
Còn chờ chi nữa lần hồi bởi sao?
Chỉ cần một tiếng ngọt ngào:
“Lạy Chúa tha tội, con vào nhà Cha.”
Lập tức Chúa sẽ thứ tha
Quyền năng sáng tạo tỏ ra tức thì:
Tái sanh, ban phước, duy trì
Cả gì thể xác cả gì tâm linh.
   
Thang Chu – March 18, 2016

Notes:
[1] Bảy hình thức kiêu mạn: mạn, quá mạn, mạn quá mạn, ngã mạn, tăng thượng mạn, ty liệt mạn, và tà mạn.
[2]] gia trì = giúp đỡ









Vì Sao Em Cởi




By Thang Chu
California – December 11, 2015

Một buổi sáng trời quang mây rất tốt,
Lũ côn đồ sắc phục đốt nhà dân:
Chúng phá hết, cướp hết, chúng không cần
Dân sống, chết.  Thật quá lũ vô nhân!

Cỗ quan tài chờ lịm gần bên đó
Khói chưa tan, nhang chưa tàn ngọn đỏ;
Thây xác chết giờ lệ nhỏ tuôn rơi
Khóc người thân trần truồng giữa đơn côi,
Trần truồng giữa bọn cướp đời dân dã.

Bảy phần mười dân số đã kiếm ăn
Bằng nghề nông truyền thống biết bao năm.
Đất giờ chúng cướp giựt phăng trắng trợn,
Đất nuôi cha, nuôi mẹ, nuôi con lớn.

Đại ác, đại ác nào hơn!
Bao giờ Trời mới đổ ơn hỡi Trời!






phải giữ NHÂN CÁCH NGƯỜi.


Chủ Tịch Quốc Hội uy nước Việt
Công du sang Tàu yết thượng quan
Chổng đít mà lạy Mao bàn
Cắm đầu ô nhục liếm sàn thảm kia.
Thật con cháu trông kìa nhục quá:
Nguyễn chủ tịch lại hóa con công!
Con công cái cổ cong cong,
Sinh Hùng cái đít vòng vòng vong nô!
Sao lại thế! Còn đâu hình ảnh
Của đàn anh cấp lãnh đạo dân.
Con công SÚC VẬT cóc cần
Nhưng con người phải giữ NHÂN CÁCH NGƯỜi.
Lạy tổ tiên vái mười cũng lạy,
Cớ tại sao ăn phải cám heo
Sục, sục, chúi mũi ăn theo
Quên ngư dân chết mạng bèo ngoàì khơi!

Rồi lịch sử ghi đời mãi mãi
Nguyễn Sinh Hùng lạy bái Mao Tàu
Mặc cho dân Việt chịu đau
Một lần nữa phải cúi đầu lệ nô.



Chính Trị Rất Cần



By Thang Chu
California – February 29, 2016

Hoan hô nước Mỹ hùng cường
Chính trị giúp Mỹ đường đường tiến lên.
Chính trị là việc phải nên
Cho toàn dân tộc lập nền sống vui.
Mọi người tham dự tới lui
Từ em trẻ nhỏ đến người tuổi hưu
Từ công nông đến thượng lưu
Từ công thương đến mỗi tư nhân ngành
Từ nam đến nữ đua giành
Tham gia chính trị đấu tranh cho mình.
Chính trị là chuyện quang minh,
Đại sự, đại cuộc, định hình quốc gia.
Chớ sợ mà tránh khỏi ra
Càng tránh càng chết, càng xa càng cần.
Cần cho hiện trạng người dân
Cần cho con cháu hưởng phần tương lai.

Cha ông chúng ta dạy sai:
Chính trị phải né như loài gian manh!
Hậu quả đã rõ rành rành
Tụi gian nó phá tan tành quê hương!
Tụi gian nó dụ thiên đường
Dân nghe theo nó lạc phương hướng lầm.
Gây nên cớ sự thương tâm
Việt Nam tuột dốc lọt hầm hố sâu.

Tỉnh ngay cũng chẳng muộn đâu
Nếu học chính trị bước đầu là đây:
Sức mạnh quần chúng nắm ngay
Dân chính là gốc không lay chuyển gì;
Chính quyền rồi đến rồi đi
Cũng do dân quyết bất di bất dời.
Chính quyền bất chính muốn chơi
Luật rừng đàn áp hết thời ngay thôi
Nếu dân biết rõ sức trời
Ba phần trăm tổng số người toàn dân
Chín chục triệu nhân lên gần
Ba triệu dân chẵn lên gân xuống đường [1]
Các học giả đã chứng dường
Không một chế độ nào cương nổi rồi
Nếu ba phầm trăm dân thôi
Cùng nhau cờ tướng, ăn ngồi, đình công.
Bảo đảm một tháng là xong
Chính quyền bế mạc, giao thông bộn bề!
Dễ hơn hát ka-rao-kê  
Đồng bào đã sẵn kéo về chung xâu?

Không phải là sống bao lâu
Sống thế nào mới là câu vấn đề!
Bảy mươi năm quá ê chề
Cộng Sản nó phá gớm ghê nước mình;
Đến nay nước vẫn điêu linh
Mà sao dân cứ ngậm thinh cái mồm!

Tự do chẳng phải của chôm [2]
Tự do phải trả bằng hồn xác ta.
Nhưng mà có khó đâu mà
Ba phần trăm số rất là nhỏ thôi
Khi lòng đã quyết định rồi
Ta hô một tiếng ra ngồi đường kia.

Đọc xong dòng ngắn xin chia
Thơ này cho cả đàng kia đàng này
Cho cả đàng trong đàng ngoài
Hai đàng hợp lại Đảng quay ra nằm!

Việt Nam muôn năm!  Muôn năm!
Sống cho ra sống, chết thăm làm gì!

[1] 3% x 90 triệu dân ~ 3 triệu dân xuống đường
[2] chôm = ăn cắp














Đào Mồ Mả, Mở Đường Buôn




By Thang Chu
California – December 28, 2015

Chết rồi sao chẳng được yên
Cõi âm tưởng đã triền miên giấc nồng
Ai ngờ con cháu lạc Hồng
Cờ sao đỏ máu nó không nể mình:
Cõi dương nó dộng thình thình
Xì ke, ma túy, đĩ xinh kéo về!
Quan to, quan nhỏ thả dê
Âm dương hòa hợp hả hê thế à!

Người ta cải cách nước nhà
Thanh niên nam nữ theo đà tiến lên
Tương lai vận mệnh lập nền
Tre già măng mọc xứng tên nước nhà.

Thế mà ngược lại nước ta
Càng “cải,” càng “cãi,” càng va bể đầu!
Càng “cách,” càng “cá” xí ngầu
Tử Đổ Tường đổ nát nhầu con em!
Bao giờ cô bé lọ lem,
Gặp hoàng tử thật lòng đem cứu đời!

Thôi, thôi, vận nước mạt rồi.
Xin Chúa tha tội trở hồi ăn năn.
 

Căm Thù Là Tội Ác


Cha dạy con phải căm thù                                            

Càng căm càng giỏi, càng thù càng khôn! 
Cây nào ra trái đó luôn 
Đời cha ăn mặn đời con khát ròng 
 Đã dạy con thượng cẳng đông 
Ngày nay nó hạ tay đồng tây nam!

Vượt Biên Đường Bay

Đường biển, đường bộ, đường bay
Vượt biên bạn muốn với tay đường nào?
Đường biển nửa triệu chìm sâu;
Đường bộ băm chín chết sau xe thùng;
Đường bay ăn chắc ung dung
Chủ Tịch Quốc Hội tháp tùng Kim Ngân
Trăm ngàn đô rẻ như tầm
Chín người Ngân hốt cũng gần triệu đô.
Một công hai việc mại dzô
Nửa vờ công tác, nửa vồ đô la.
Vượt biên phản quốc lại la:
"Quá giang Chủ Tịch!" Địt bà Kim Ngân!
Đ.M. Việt Cộng xa gần
Lươn lẹo lếu láo la làng: "Lỡ leo!"

Tuesday, October 29, 2019

Cháu bác Hồ theo Hồ dâm tặc


By Thang Chu
California – December 30, 2015

Cháu bác Hồ theo Hồ dâm tặc
Mới lớp chín đã bắt giáo viên
Hiếp dâm cô đến phát điên
Cha nào con nấy khắp miền bắc nam
Tội giặc Hồ kiếp làm thân chịu
Cớ sao dân bám bíu lầm than
Mau mau đứng dậy tràn lan
Mỗi người một tiếng đập tan giặc Hồ


Việt Cộng Dạy Tầm Bậy


Cha dạy con phải căm thù 
Càng căm càng giỏi, càng thù càng khôn! 
 Cây nào ra trái đó luôn 
 Đời cha ăn mặn đời con khát ròng
 Đã dạy con thượng cẳng đông 
Ngày nay nó hạ tay đồng tây nam!
Thang Chu's photo.



Cha chơi cái kiểu chơi cha


Cha chơi cái kiểu chơi cha
Chơi chà kiểu đó em đà chả chơi!
Madze-in-Vietnam ơi
Thủ tướng tưởng thú đời đời thú thôi!
Hang Thu Nu Ton's photo.
Hang Thu Nu Ton's photo.
Hang Thu Nu Ton's photo.

Đinh La Thăng thăng


Đinh La Thăng thăng ở đâu?
Cầu treo lắc lẻo người sầu sầu thêm.
“Thời đại rực rỡ” thế nên
Người đi cũng xập cầu bền lắm thay!
Tiền thuế, viện trợ, đâu bây?
Vào tay quan lớn để xây lâu đài!
Đinh La Thăng thăng thiệt tài,
Nói hay như Vẹm, làm hay như Lằn!



Cấp Đại Hại Dân




By Thang Chu
California - November 13, 2015

Hãnh diện Quân Đội Nhân Dân
Cấp đại lớn nhất mỗi tầng bước lên.
Cấp úy, đại úy vang rền
Cấp tá, đại tá hỏa tên công thành
Cấp tướng, đại tướng uy danh
Bình thiên trấn địa dẹp tan quân thù
Cũng chưa sánh nổi “đại tù” (‘ụ tài)
Ăn rồi lại nhậu lại “ù” “ụ” em
Chiến bào xanh thẩm màu êm
Bốn chàng pháo thủ tay mềm em lo
Quân hàm hãnh diện ban cho
Chàng đeo lúc ‘éo nở to nụ cười
Hông chàng không súng không người
Tay em ôm lấy cả mười ngón xinh
Dâng chàng với trọn ân tình
Hậu phương em gái dọn mình sửa khăn
Trường Sa giặc mở đường băng
Mong chàng giữ vững yên bằng bốn phương
Quê nhà chín nhớ mười thương
Mấy khi chàng được thiên đường thế sao!
Bốn chàng đều đáng anh hào
Hai em phục vụ khổ bao cũng chìu.
Quê em ở chốn đìu hiu
Dân oan khổ lắm sớm chiều muối rau
Nhờ chàng em mới khởi màu
Tô son điểm phấn ngạo nhau nụ cười
Nhờ chàng em mới trẻ tươi
Khỏi sang Trung Quốc bán người bán thân.
Nước Pháp Ba Chàng Ngự Lâm
Liều mình cứu chúa ầm ầm sử ghi
Nước Việt có bốn chàng thì
Thay mặt quốc thể oai nghi chiến bào
Áo xưa đánh Mỹ ngã nhào
Áo nay đánh đĩ “chạy vào khó ra!”
Trời ơi!  Thương nước Việt ta
Anh hùng bàn nhậu, anh hào bàn ra!
Anh hùng úp mặt ngực hoa
Anh hào nâng chén ngà ngà tỉnh say
Tương lai đất Việt là đây?
Cửa kia nắng chói rõ ngày chẳng đêm
Bốn chàng “anh dũng” càng thêm
Một đêm chưa xỉn mới nên thế này!
Truy hoan giữa lúc ban ngày
Sợ chi đã có trong tay thế quyền:
“Đứa nào nói xỏ nói xiên
Tao cho viên kẹo đồng xuyên tâm liền.
Bố tao cấp đại có quyền
Riêng tao cũng đại vung tiền êm ru
Lại thêm khét tiếng ‘đại du’ (‘ụ dai)
Đứa nào hó hé bỏ tù cho tao!
Lũ bây không biết hay sao
Cha truyền con nối chúng tao đây này
Quyền cao chức trọng chuyền tay
Xã Hội Chủ Nghĩa mới dài mới lâu!”

Lời chàng chửa kịp dứt câu
Hai em xà lại nâng bầu rượu lên
“Thôi chàng hãy dịu cơn điên
Đứa náo dám chụp hình liền ở đây
Đã có chúng em ra tay
Không cho facebook nó hay bao giờ.
Chúng em chẳng thể làm ngơ
Để chàng mệt mỏi bơ phờ vì dân
Biển xa đánh trận lắm lần
Tàu địch đi trước, chàng dần theo sau.
Mong sao tàu địch đi mau
Chàng không phải đánh giữ màu anh em!
Thôi, thôi cửa đã buông rèm
Em sợ nắng tắt mất thêm thời giờ
Vì đêm quá ngắn chàng ơi
Ngày say, tối xỉn đã đời quân nhân
Chàng đây Quân Đội Nhân Dân
Vẻ vang tổ quốc đem thân cứu đời
Chúng em đội xá ơn người
Bớt cho phân nửa chỉ mười đô thôi.
Còn tiền ăn nhậu, bia bôi
Em xin chủ quán ăn rồi trả sau!”

Bốn chàng nghe hết mặt ngầu
Tươi cười hể hả lao đầu vào chơi.




















 




  




Cáo Đẻ Cáo




By Thang Chu
California – February 24, 2016


Tình tang tính, tang tàng, tịch tịch
Tiếng đàn xưa trổi hịch núi non:
“Hổ phụ lại đẻ hổ con,
Cáo chồn lại đẻ lon ton cáo chồn.”

Đặng Xuân Khu vô hồn vô tính
Tự Trường Chinh vốn nịnh người trên
Cặp vợ chồng Pháp thương, nên
Nuôi ăn nuôi học luyện rèn trí nhân.
Nhưng ơi hỡi bản thân chồn cáo
Luyện khổ công chẳng tạo ra người
Nên hắn phản bội đúng thời
Tố cha mẹ ruột, khuấy đời mẹ nuôi.
Vụ Cải Cách hắn ngồi chủ tọa [1]
Chục ngàn người thân hóa không đầu
Tổng Bí Thư chức thật lâu
Hai lần giữ ghế, triệu câu oán hờn!

Máu tanh đó truyền chơn con đực
Đặng Xuân Hợp quan chức Việt Nam [2]
Trộm cắp tổ chức mới làm
Còn chuyện vụn vặt để đàn em sau!
Rúng động cả một bầu trời thẩm
Xứ Phù Tang nổi giận tống giam
Tẩy chay cả nước Việt Nam
Cắt hết viện trợ.  Lục tan văn phòng,
Khui từ đó cả dòng thảo khấu
Lãnh sự tòa đầu gấu lộng vô
Tòa đại sứ cũng một bồ
Lục lâm đạo tặc, ô hô, vui nhề!
Tu-nghiệp-sinh đề huề buôn lậu,
Cả buôn người.  Quả thấu trời xanh!
Góp hết bút viết cũng đành
Không sao kể hết tội danh cáo chồn.

Đó mới chỉ tiền đồn nước Nhật
Còn biết bao sự thật chưa khơi;
Chưa kể bốn bể khắp nơi
Cáo chồn tai tiếng tả tơi nước nhà!

Còn chi nữa!  Sao ta cứ khóc?
Sao không là lão trọc về hưu
Đàn câu vọng cổ sầu ưu:
“Bao giờ đất Việt giã từ cáo tinh?
Bao giờ khử Lê-nin khỏi nước
Để dân mình thoát được Cộng nô?”

Bây giờ!  Đừng hỏi: “Bao giờ?”
Bây giờ hãy đứng phất cờ tự do.

Notes:










 








  


Cao Đẳng vắng người


Được tin sét đánh, trời ơi!
Hội ngộ Cao Đẳng vắng người Thanh Phương.
Chỉ vì thơ thiếu chút đường
Giai nhân hờn dỗi anh hùng đứng tim!
Lĩnh lời trợ lý Việt liền
Thân già độc lái tuốt miền Josê
Ngày đêm Bạch Cúc truyền nghề
Không ăn không ngủ bê về thơ chơi.
Trước là để đáp một lời:
“Làm sao quên hết sự đời” đây ta?

Một là ai cũng phải già
Đố ai tránh được?  Lo mà già thêm.
Đã khi đầu hói, răng mềm,
Trán nhăn, tóc bạc, mắt chêm hai tròng,
Tay run, gối mỏi, bụng vòng,
Thân nay phình khắp đường cong mất rồi!
Lo gì cũng thế mà thôi
Càng lo càng lỗ càng lôi thôi nhiều.

Hai là lo lắm đời tiêu
Chín phần bệnh tật thảy đều bởi lo;
Mỹ Linh, Đình Phước hỏi dò
Hai vị dược sĩ chứng cho lời này.
Năm mươi năm ấy vụt bay
Buồn nhiều vui ít, khổ đầy sướng vơi.
Mấy phen tưởng mộ yên rồi
Ai ngờ phúc đức thuyền trôi dạt bờ.
Mấy phen tưởng sống bơ vơ
Ai ngờ nàng sống, chàng ờ: “Hên ghê!”
Mấy phen tình phụ ê chề
Ai ngờ cơm nguội hơn mề phở tiên.
Mấy phen cạn bạc ráo tiền,
Ai ngờ trúng mánh mối liền thành quen.
Mấy phen rồi lại mấy phen
Thoát nguy vượt hiểm mới nên bây giờ.       

Trời cho vẫn sống trơ trơ
Có ai biết được chữ ngờ ngày mai;
Ngũ thập tri thiên mệnh ngay
Thầy kia cô nọ giờ đây ổn rồi.
Tuổi này cũng khá thảnh thơi
Còn chờ chi nữa sự đời chẳng quên!
Hay còn mắc nợ trần duyên
Sự đời sinh sự sóng xuyên xạc xào.
Dẫu cho lắm sự thể nào
Biết đâu đây dịp gỡ bao sự đời:
Chỉ cần một tiếng cười thôi
Lạ thay đá nặng tựa rơi khỏi lòng,
Ra về bỗng thấy thong dong
Ngỡ đâu mình mới lạc dòng suối tiên!
Biết đâu đây dịp có tiền
Đại gia, tiểu muội hàn huyên chuyện mình;
Biết đâu đây dịp hữu tình
Phương Mai, Vĩnh Phúc gương chình ình ra!
Biết đâu đây dịp xui gia,
Duyên xưa con cháu nối là kỳ duyên!
Còn nhiều chuyện nữa bạn hiền
Gặp nhau rồi sẽ trút niềm riêng tư.

Vài điều nhắn nhủ cuối thư:
Đình Trọng gác lại phiền ưu sở làm
Southwest rẻ mạt hai trăm
Mua thêm vé phụ năm lăm off liền!
Ở free sẵn có phòng riêng
Sợ ma đã có đuốc thiêng Thắng Đường!
Sì-leep-ing bag là giường
Thiên đường nào có thiên đường nào hơn?

Thanh Phương nàng hỡi chớ hờn
Vì nàng ta phải nhức chơn đau đầu
Miệt mài khuya sớm đêm thâu
Cà-fê G-7 thêm bầu rượu cay
Gọi hồn nương tử về đây
Giáng thơ thần tứ say say nhồi nhồi!
Nàng thơ đã nhập ta rồi
Đùng đùng sấm nổ cứ ngồi với thơ!
Giật mình cứ ngỡ là mơ
Thanh Phương chẳng thấy, thấy trơ một bà!
Khò khò rúng động trời à
Bấy giờ mới hiểu tai ta lãng rồi!

Thôi thì thôi thế cũng thôi
Bài thơ trả giá một đời cũng cam,
Miễn là hội ngộ tháng Năm
Bốn lăm danh sách mail thăm hội này.
Tham gia mười tám rõ đây
Hăm bảy còn lại có hay sự tình?

Còn ăn, còn thở, còn mình
Kỳ duyên hội ngộ linh đình tháng Năm.

Thang Chu – Anh Khóa 7 – March 22, 2016