Total Pageviews

Monday, December 19, 2022

 TIẾC THƯƠNG NGUYỄN HỮU CẦU

Thang Chu - December 19, 2022


Đất trời than khóc thương ông 

Người Tù Thế Kỷ hết lòng thương dân 

Nếu như ông muốn yên thân 

Thì đâu tù ngục án oan quỷ thần 

Thấy bầy cán bộ hiếp dâm 

Những em thiếu nữ mưa dầm vượt biên 

Ông không ngoảnh mặt lạnh tiền 

Máu anh hùng nổi chiến binh Cộng Hoà 

Dù vừa tù cải tạo ra 

Liều thân ông giựt súng và quát to:

“Chúng bây cán bộ dâm ô

“Thả ngay các cháu không ta nổ liền”

Nhờ ơn ông một đàn tiên 

Thoát tay quỷ dữ mặt niềng râu xanh.


Thương ông giã biệt bụi trần 

Hẹn nhau ở cõi vĩnh sanh thiên đàng.



Sunday, December 18, 2022

I Love You

 Mùa thu lá rụng cây còn 
Màn Trời xanh thẳm chim lồng tiếng ca 
Một vòng đất lượn trời xa 
Một năm xuân lại rộ hoa xanh cành.
Chiến binh Việt-Mỹ tung hoành 
Xả thân bảo vệ dân lành Nước Nam 
Xác vùi thịt nát xương tan 
Hồn vươn linh sống mãi ngàn xuân tươi
Triệu Việt Hải Ngoại còn cười 
Còn ăn còn nói còn người lính đây 
Ơn sâu tình nặng nghĩa dầy 
Tượng này xin khắc chữ “I Love You.”



Sunday, December 11, 2022

BOLSA - SAIGON


Ánh vàng nhuộm ửng góc trời 

Mây lam giăng dải núi đồi không trung

Bolsa chiều Chủ Nhật buồn 

Gió thu hiu hắt lạnh lùng rung cây 

Thủ đô tỵ nạn Việt đây 

Còn ai mộng ước tương lai phục hoàn:

Cửu Long cá lội lúa tràn 

Sài Gòn nhộn nhịp tiếng đàn Lam Phương?




Saturday, December 10, 2022

VỘI QUÊN

 Túc cầu thế giới thắng thua 

Còn cơ hội gỡ chờ mùa bốn năm 

Đủ làm kẻ khóc người căm 

Thắng ngồi yến tiệc, thua nằm khóc đau 

Huống hồ non nước bể dâu 

Thắng thua sinh tử bể đầu máu tuôn

Nhà tan thịt nát xương khô

Triệu thân chìm biển, triệu hồn nổi oan 

Thế mà có kẻ thoát thân 

Vội quên người cũ niềm gần nỗi xa.








MA-RỐC

 Lần đầu một nước Phi Châu 

Vào vòng bán kết mở đầu FIFA

Trước đây Ma-rốc gọi là 

“Cóc keng Ma-rốc mọi cà cóc keng.”

Cái thời Hòn Ngọc Viễn Đông 

Miền Nam số dzách phượng hoàng tung bay 

Ma-rốc bỏ túi dưới tay 

Sập sè chim sẻ sánh tài Việt Nam.

Giờ đây thôi đã tan tành 

Từ ngày “giải phóng” đất lành hóa hoang  

Viễn Đông Hòn Ngọc điêu tàn 

Sài Gòn ngã chết, lòi thằng yêu tinh 

Để nay Ma-rốc quanh vinh 

Việt Nam ngã gục rút mình chui hang.







Saturday, November 26, 2022

BÀI CA KHÔNG HÁT

Em không hát bài ca anh sáng tác 
Em không ngâm thơ lệ hạt hồn anh 
Em bảo rằng phải đổi những chân thành 
Trong lời nhạc và thơ anh ra giả.

Vì em sợ cuộc đời đầy dối trá 
Lánh em khi sự thật há miệng ra?
Khi nụ cười là mặt nạ quỷ ma 
Khi gian dối đã quen là văn hóa!

Hay em sợ những thương đau đày đọa?
Xung quanh mình hiển hiện hóa thơ dài 
Những trẻ thơ vé số thế vở bài 
Những bà lão oằn lưng hai đầu gánh 

Em không hát bài ca anh cất cánh 
Đến phương xa rất hẻo lánh bên trời 
Hát cho người vợ yếu đuối thăm nuôi 
Chồng tù ngục vì cất lời ngay thẳng.

Anh sẽ gửi bài ca anh vào nắng 
Anh sẽ trao thơ thẩn lắng vào mây 
Nắng soi đường sưởi ấm áp ai đây 
Mây bay mãi gieo mưa cây xanh lá 

Em không hát bài ca anh sáng tác 
Em không ngâm thơ máu khạc hồn anh 
Anh vẫn là thi nhạc sỹ nhà tranh 
Với một quả tim vàng vang vĩnh viễn.

Monday, November 21, 2022

 Làm người ta khóc dễ rồi

Vì đời quá nặng chào đời khóc ngay.

Chọc cười người mới là hay,

“Giúp vui” là nghệ thuật dày công lao,

 Phải nghiên cứu tâm lý nào

Phải chơi chữ nghĩa, phải nhào óc gan.

Saturday, November 19, 2022

BUỒN TRÔNG

BUỒN TRÔNG 
Thang Chu - November 19, 2022

Buồn trông đất mẹ chết dần
Rừng trơ, sông cạn, biển gần lại xa.
Buồn trông con cháu Cộng Hoà 
Bắt tay cộng sản quên cha mẹ tù.
Buồn trông Mỹ gốc Việt ngu 
Vượt biên thoát chết gật gù Việt gian.
Buồn trông ca sỹ miền Nam 
Cúi đầu hát dưới sao vàng thủ đô.
Buồn trông Việt hải ngoại mơ
Hòa hợp hoà giải tội đồ Hồ Râu 
Buồn trông dân kiếp ngựa trâu 
Trước là ăn nhậu, tính sau đời mình.
Buồn trông thôn nữ bán trinh 
Lấy tiền trả hiếu gia đình mới yên.
Buồn trông giáo dục moi tiền 
Học sinh mua ghế, phí liền liền tay.
Buồn trông đom đóm chớp bay 
Thằng ngu lãnh đạo, nhân tài mọt gông.
Buồn trông hoa hậu chổng mông 
Rần rần cán bộ mướn phòng nghìn đô.
Buồn trông răng vểu trán vồ 
Cạo đầu tức khắc chùa vô kiếm tiền.
Buồn trông đạo lý thánh hiền 
Bị quăng sọt rác thế liền Mác-Lê.
Buồn trông dáng ngọc S quê 
Việt Nam chữ S sex nghề tiến thân.

Giải buồn thơ họa kỳ cầm
Chờ ngày phục quốc lập tam phân kỳ.




Friday, November 18, 2022

HARPY THANKSGIVING


Ngày mai gặp thầy cô chung trường cũ
Lễ Tạ Ơn Thượng Đế đủ phước ban 
Cũng là Ngày Nhà Giáo nước Việt Nam 
Hai bờ biển toàn dân tràn lời chúc 

Ngày mai gặp thầy cô nhớ lại lúc 
Dạ đói meo yếu phẩm chực bán vèo 
Gạo chừa ra đủ một tháng bụng teo 
Tiền còn lại đớp bánh xèo Nguyễn Trãi 

Nhớ những lúc hết tiền không ái ngại 
Thầy đèo cô đeo cổ sái quai hàm 
Càng ra oai giả bộ dẫu nghiến răng
”Gió lên ngược hay là nàng lên ký”!l

Nhớ những lúc kinh hoàng giờ chính trị 
Mác-Lênin con vẹt khỉ thành người 
Thầy lẻn mình theo bóng khắp sân chơi 
Cô đồng lõa điểm danh người hiện diện 

Nhớ những lúc “hành quân” quân sự đến
Quần nó hành không dám quyện đất tha 
Sắn tận lên như xà lỏn ở nhà 
Vì nghèo quá chi vào ra một cái 

Nhớ những lúc thưa dần vài đứa lại 
Ngầm hiểu rằng thầy quyết phải vượt biên 
Tin không về biết sóng dữ phủ yên 
Ngậm ngùi nhớ bạn hiền lên hương thắp 

Nhớ những lúc chia nhau đi thực tập 
Quen thầy cô bạn mới thật là vui 
Những tình duyên bà nguyệt lão tơ xui 
Và từ đó ngọt bùi nuôi vách đất 

Buổi ly biệt ra trường tay xiết chặt 
Chúc bình an thượng lộ thật bùi ngùi 
Những cánh chim xoải rộng túi một gang 
Chỉ mong đủ dẫu biết rằng không đủ

Ấy mà đã mấy mươi năm vụt rũ 
Phấn học trò vẫn bụi phủ tâm hồn 
Những thầy cô bỏ xứ sở lưu vong 
Hẹn mai gặp ta lòng vòng kỷ niệm.

[Đừng quên nhé Thanksgiving tiết kiệm 
Potluck thôi, hà tiện để đổ xăng].

CHÀNG NÔNG DÂN

 Làm sao viết được bài ca vui vẻ

Khi lớn lên trong nứt nẻ chiến tranh 

Nội chiến dài trải khắp cõi nước Nam 

Mìn Việt Cộng nỡ đang tâm gài ruộng 

 

Chân tay đứt chàng nông dân luống cuống 

“Tội của ai? Tôi có động đến ai 

“Sao gài mìn phá hủy một đời trai!”

Ôi thảm thiết tiếng rên ai oán hận

 

Và cứ thế giặc lan như bọ rận 

Thú giết người đã hóa thú đau thương 

Thú hóa người đội nón cối tràn đường 

Ba triệu rưỡi thây người vương vãi lối

 

Tàn nội chiến lại đau thương gấp bội 

Hai triệu dân hóa đá sỏi đại dương 

Hàng triệu người tù cải tạo thê lương 

Có mấy kẻ trở về nương hạnh phúc

 

Nửa thế kỷ chàng nông dân chân cụt 

Hóa ăn mày sau chiến cuộc đệ huynh 

Ngồi lề trông bầy thú đã biến hình 

Ngồi chễm chệ trong lăng đình, dinh thự

 

Tên đường xá cũng hóa ra quỷ dữ

Bọn sát nhân nhan nhãn đủ thành phần 

Thương nhất là Sài Gòn hoá thành phân 

Bởi tên giặc Hồ Minh dâm đạo tặc 

 

Rồi cứ thế chàng nông dân héo hắt 

Nhìn cuộc đời vận nước thắt ruột gan 

Tuổi trẻ xưa tàn phế đạn mìn lan 

Nay tuổi trẻ tương lai càng tăm tối 

 

Ôm đầu gối còn may thay một gối 

Chàng nông dân tâm sự với gối thôi.




TA THẬT LÀ TA



Đêm nằm đếm từng làn hơi thở ấm

Từng nhịp tim đều đặn dậm êm êm 

Sợi tóc đen vẫn mọc chút chút thêm 

Làn da thịt mịn mềm mềm không loét 

 

Chợt nước mắt tự đâu lan nhòa nhoẹt 

Tạ ơn Trời sự sống khéo tạo ra 

Con người là tuyệt tác vạn tinh hoa 

Duy Thượng Đế toàn năng phà hơi thở

 

Rồi ta thấy yêu người yêu muôn thuở 

Và yêu mình, yêu từng thớ thịt da 

Mà bấy lâu phung phí lậm quá đà 

Trong hoang tưởng “thiên đàng” bao giả dối 

 

Ta hối tiếc phí ngày xưa bộ đội 

Bị xúi làm “giải phóng” tội ác lan

Đạn bao viên đã khạc chết dân Nam

Mìn gài giết bao dân lành con trẻ

 

Nay tỉnh ngộ năm mươi năm rõ nhé 

Đất hoang tàn, biển hoang phế gọi hồn 

Bao triệu dân chết uổng chẳng đất chôn 

Riêng một xác Ba Đình dồn xương máu

 

Nay sám hối quỳ bên Đấng Tạo Hóa 

Huyết của Ngài tẩy xóa cả yêu ma 

Để bây giờ ta mới thực là ta.

Tuesday, November 15, 2022

 Anh hùng tái thế cứu nhân 

Diệt tan Tàu Cộng, diệt tàn bạo Nga,

Diệt “đầm lầy” đám sai nha 

Ăn tiền Tập Cận bán Nhà Trắng luôn!

Đưa Hoa Kỳ trở lại nguồn 

In God We Trust cứu luôn nhân loài

Xăng dầu không lệ thuộc ai 

Xây tường ngăn tội ác cài di dân

Bắc Hàn chẳng dám giựt gân

Iran khủng bố cúi gầm im re

OPEC trở lại le le 

Thị trường chứng khoán xèo xèo cánh bay 


Hoan hô Trump sống đêm ngày 

Hy sinh phục vụ Hoa Kỳ muôn năm.



PHẤN SON THIÊN TÍNH

 November 15, 2022


Có cô homeless bên đường 

Công viên trải nệm ngã lưng yên bình 

Kệ dòng xe cộ xập xình 

Một minh minh biết một mình mình thôi 

Soi gương chải tóc phấn dồi 

Điểm trang tô thắm nụ cười xinh hoa.

 

Đã mang được phận đàn bà

Là mang sắc đẹp họa pha tranh đời

Ấy là thiên chức từ Trời 

Đặc ơn vô giá diệu vời vô biên.

 

Toàn cầu nhân loại sẽ điên 

Nếu đàn bà chán vẽ viền mắt cong 

Đàn ông đánh lộn đàn ông 

Đàn bà lẫn lộn cỏ đồng nhạt hương 

Nam nhi ngán ngẫm ra đường 

Nữ nhi lọ nghẹ thâm quàng khói cơm 

Còn đâu chữ “sắc” chữ “thơm”

Xóa luôn tự điển “mỹ nhơn” không còn.

 

Nhìn cô homeless hết son 

Càng tô điểm thắm ngọc lồng trời ban.

THÊM SỐNG VÌ THƠ

 THÊM SỐNG vì THƠ 

November 14, 2022

 

Đêm rùng rợn Tử Thần đi ngang viếng 

Lưỡi hái dài loang loáng vết hồng khô 

Ngồi bên ta hắn vẽ một nấm mồ 

Bảo rằng đó là cơ đồ vĩnh cứu 

 

Ta run sợ toát mồ hôi ướt rũ 

Chưa sẵn sàng một chuyến vũ trụ bay 

Chưa lo xa từ giã cõi trần này 

Còn yêu lắm cuộc đời đầy hoa nở 

 

Còn mê lắm những món ăn béo bở 

Những vòng vàng trang sức đỏ tay tai 

Những xe sang đời mới cạnh chân dài 

Những biệt thự kín tường vây trạm trổ 

 

Ta lắp bắp: “Tử Thần ơi xin chớ 

“Đem ta đi vội vã bỏ nhân gian 

“Ta xin lìa tất cả thú mê tham 

“Giờ còn lại chỉ mong làm thi sỹ.”

 

Khặc cười lớn Tử Thần trông khoái chí:

“Thế nhân cần ngòi bút vị nhân sinh 

“Cho ngươi thêm ngày nắng ngát hương tình 

“Đêm trăng mộng với sao tinh tú đấy.”

 

Giật mình thức thấy đầu còn cựa quậy 

Và con tim rực cháy mấy tầng thơ 

 

Cháy dâng ngút tận trời mơ 

Đốt tình thêm hực nung bờ yêu thương.

Sunday, November 13, 2022

DÂN NAM KHÓC

 Đã chia đất nước hai miền 
Tại sao dân Bắc không liền tiến lên?
Dựng xây xã hội lập nền 
Xây trường, bệnh viện, xưởng bền, kinh doanh 
Giúp dân đồng ruộng, thị thành 
Cơm no áo ấm, xe nhanh, nhà lầu.

Dân Nam có tội gì đâu?
Có đem quân đánh chặt đầu Bắc sao?
Có gài mìn, pháo kích ào?
Có bom thả dội, chất mầu da cam?

Dân Nam hiền lắm lo làm 
Học hành chăm chỉ, sống chan chứa tình 
Trời cho lúa ruộng thênh thênh 
Cá tràn chân nước, cò mênh mông xàng 
Tiên học lễ, hậu học văn
“Kính trên nhường dưới” thuộc căn nằm lòng 
Mệnh danh Hòn Ngọc Viễn Đông 
Á Châu kính nể suy tôn gương này.

Thế mà Đảng Tặc chúng bây 
Tay sai cộng sản lạy thầy Tàu-Nga 
Đem súng ống đạn chiến xa 
Tràn vào giết chóc người già trẻ em
Nói là “giải phóng” cho êm 
Có ai nô lệ mà đem súng vào!

Dân Nam phải tự vệ nào 
Càng ngày giặc Bắc càng ào xâm lăng 
Dân Nam yếu thế thiếu xăng 
Phải nhờ Mỹ giúp chặn làn quỷ điên.

Mỗi ngày chiến cuộc càng thêm
Bao nhiêu triệu chết oan khiên chất chồng 
Dân Nam buộc phải phản công
Dội bom Hà Nội cho xong một lần 
Là hang ổ tội ác nhân
Hồ Râu gián điệp Tàu phân cầm đầu 
Chúng không chịu nổi nữa đâu 
Càng thêm xúi giục căm thù dân Nam
Gài mìn pháo kích giết oan 
Dân Nam hai triệu chết loan khắp đồng 
Tử Nam sinh Bắc triệu hơn 
Giặc Hồ bộ đội phơi sườn trắng xương 
Dọc theo một dãi Trường Sơn
Chất trong những cuộc tấn công dân lành 
Để xây ngôi báu cho nhanh 
Cho Tàu Nga Cộng cho bành trướng thêm 
Cho bè lũ Đảng đi đêm 
Đứa giành chức nọ đứa lên nắm đầu

Hai mươi năm nội chiến đau 
Mỹ rồi cũng mệt bỏ bầu bạn Nam
Tàu Nga thì cứ xả tràn 
Cả người lẫn vũ khí càng gia tăng
Tướng Nam tự tử không hàng 
Lính Nam tan rã, dân Nam tan tành.

Một trời tang trắng đã đành 
Một miền Nam khóc quỷ thành TW.


Wednesday, November 9, 2022

VÁN BÀI CUỐI

Còn chút nắng anh vươn tay giữ lấy 
Sợ cô đơn sẽ đến vấy màn đêm 
Sợ đoàn chim không cất cánh cao thêm 
Sợ cả những con đường em anh bước.

Em có biết từ ngày tình lỡ cuộc 
Chân lang thang anh cá cược nhân tình 
Vốn cuộc đời đặt cả hết niềm tin 
Vào ván chót mà mong tìm tri kỷ 

Double down ách cơ hồng thú vị 
Rõ trái tim anh bỗng dị đoan ghê 
Split thêm tin chắc thắng ê hề 
Cái lật ngửa ôi ê chề trời đất!

Tình cạn vốn bởi tình mình quá chật 
Hay tình nào cũng vật chất em ơi!
Anh hỏi mây, mây lặng lẽ trôi trôi 
Hỏi cây lá, lá rơi rơi xào xạc

Hỏi cơn gió, gió bay bay ào ạt
Hỏi người qua, người tạt một nụ cười 
Hỏi ai đây? Hỏi chính tự mình thôi
Và lúc ấy anh cười rồi không hỏi.

Giờ tỉnh ngộ anh ăn năn sám hối
Chẳng bao giờ trễ một lối đi xưa 
Kỷ niệm vương hoa cỏ hát vui đùa 
Em có nhớ đóa hồng lùa vai áo?

Em có nhớ cúc vàng anh dệt tạo?
Giả làm đôi nhẫn cưới tảo tần đan 
Em thẹn thùng tay dấu tận túi quần 
Anh quỳ xuống xin nhiều lần mới nhận.

Em có nhớ đêm tân hôn bất tận 
Ở trần gian cứ ngỡ vẫn thiên đường 
Cơm dưa cà là cả mật sâm nhung 
Xây ước mộng quanh một vùng rau muống.

Ta chăm chỉ chung lưng bồi sức sống 
Cửa nhà xây, con cái rộng đường bay
Đâu có hay đâu có biết thế này 
Là khi bão cuộc đời lay chuyển núi.

Một lần cuối, cho anh xin lần cuối 
Đặt ván bài định mệnh buổi hoàng hôn.





 

Monday, November 7, 2022

HỌC MUA GHẾ

 Chuyện này có thật không ta

Như truyện cổ tích quỷ ma Lăng Hồ

Hiện hồn cướp sạch các mồ 

Vẫn chưa thỏa đói cướp vô nhà trường 

Cướp ghế xong qua nhà thương 

Cướp bông gòn sạch, cướp giường bệnh nhân,

Hay là cách dạy siêu quần 

Nhỏ học mua ghế quen dần thói quen

Trổ thành cái xã hội đen 

Chợ trời, cán bộ xòe tiền mua chân.

Ba Mươi, tháng Tư, Bảy Lăm

Ngày tang quốc hận để tang Lạc Hồng.




Sunday, November 6, 2022

TRỊNH BÁ KHIÊM

 Người dân chân chính Việt Nam 

Suốt đời cặm cụi lo làm lo ăn 

Nuôi gia đình bằng tay chân 

Mồ hôi nước mắt chan canh chén cà.

Nay tan nát cửa sập nhà 

Bởi tay cộng sản gian tà cướp dân, 

Chúng tàn nhẫn giết lương tâm 

Lương tâm nhân loại và dân Lạc Hồng 

Khi giam ngục cả nhà ông 

Hai con và vợ mục gông nát người.

Một mình ông chạy khắp nơi 

Kêu oan vạch tội thấu Trời bao năm.

Nhờ tình thương lớn, dạ gan

Nhân dân thế giới đồng hành với ông.

Còn Trời, còn nước, còn non

Ta còn chung gánh diệt đoàn giặc kia.


 Việt Kiều chớ có lạnh lùng 

Từng đau khổ lại quay lưng sao đành

Lương tâm răng đã mòn chăng

Triệu người share rộng dễ dàng quá thôi.

Còn non còn nước còn người 

Còn share tội ác giặc nơi quê nhà.

Vui mười bớt một thí ra

Giúp người, người giúp đó là quả nhân.



 Ông già Thái bán hàng rong

Công an chẳng giựt cướp xong chạy làng.

Tội cho cái dân Việt Nam

Bị Hồ Đảng Tặc nó phang bể đầu.




 Công nhân ngày kiếm năm trăm 

Ăn tô bốn chục no căng bụng mềm 

Hai trăm tiền trọ một đêm 

Cơm no áo ấm chính quyền lo dân.

Trẻ em miễn phí học hành 

Phồ thông mẫu giáo thêm phần ăn trưa 

Nhà thương miễn phí giường dư 


Bệnh nhân được đãi y như người nhà.


Ấy là xứ láng giềng ta

Viễn Đông Hòn Ngọc gọi là Xiêm-la 

Ngày nay Xiêm bỏ ta xa 

Bởi Hồ Đảng Tặc tràn vào cướp thôi 

Học sinh học phí than ôi

Bệnh nhân viện phí đóng rồi chữa sau

Công nhân bữa chuối bữa rau 

Ăn mày lê lết ngõ đầu lối sau.


Thái Xiêm đã ngẩng cao đầu 

Viễn Đông Hòn Ngọc hoá màu hòn than!

Than ôi cho nước Việt Nam 

Đảng Hồ đạo tặc bạo tàn phá tan.



CƯ XÁ BẮC HẢI (SỸ QUAN CHÍ HÒA)

 Nhớ ơi là nhớ nơi đây 

Anh hùng tướng tá những ngày binh đao 

Nhớ ơi là nhớ thuở nào 

Tắm mưa câu cá leo rào đá banh.

Bể dâu một trận tan tành 

Bần cố nông cố cướp canh bạc tàn 

Thượng lưu trí thức lầm than 

Hạ lưu sâu bọ mở làng ăn chơi

Đã qua nửa thế kỷ rồi 

Tả tơi lại nối tả tơi tơi bời.


Còn non còn nước còn người 

Còn ngày trở lại phục hồi nơi đây.


https://nhactrinh.vn/chuyen-it-nguoi-biet-ve-cu-xa-bac-hai-cu-xa-si-quan-chi-hoa-voi-nhung-ten-duong-mang-ten-cua-nui-song/?fbclid=IwAR1JeBwBNJrOxDa47qXsdvF9aKgeD0Gfa2yxzs5JjtG2_xSVKaNCvknLE0k

 Đường lên xã nghĩa mù khơi

Đường em đi học chết trôi dễ dàng.

Ba Đình xác chết bọc vàng 

Mạng dân vài cắc xây lăng Tặc Hồ.



 Quảng Đức bị đốt rồi kêu

“Tự thiêu vì đạo.”!  Rõ điều xạo ke.

Nó bị chích mũi thuốc tê,

Trọc kia xông đổ dầm dề bình xăng 

Quảng phê thuốc độc sống nhăn 

Liệt không nhúc nhích lửa tan thân tàn.

Phóng viên Mỹ chụp rõ ràng 

Tấm hình lịch sử Việt Gian đóng trò

Thế mà mấy đứa óc bò 

Năm mươi năm đó vẫn tò tò tin.



Saturday, November 5, 2022

TÔN TRỌNG HƠN TIỀN

Mỗi năm tiểu học tựu trường 
Tôi không bị nộp cắc đồng cho con,
Chỉ cần ký giấy trường mong 
Dạy con TÔN TRỌNG từ trong ra ngoài:

Gõ cửa trước khi mở ra
Nói chào khi bước chân qua vào phòng 
Nói cảm ơn, xin vui lòng,
Tôn trọng người lớn hẳn hơn vai mình,
Nhường ghế người khác nhiệt tình 
Nếu con thấy họ cần tìm nghỉ ngơi,
Nói “vâng” và “dạ không” thôi,
Và giúp người khác bật môi mở nhờ,
Không bên lề ngó làm ngơ 
Giữ cửa khi có người chờ sau chân,
Nói “xin phép” lúc phải cần,
Và yêu người bởi họ nhân loại minh 
Không yêu bởi cái họ trình,
Và quan trọng nhất điều tinh hoa lòng:
XỬ NGƯỜI THEO CÁCH MÌNH MONG 
NGƯỜI TA CŨNG XỬ SONG SONG VỚI MÌNH.

Đó là TÔN TRỌNG văn minh 
Sẽ đưa dân tộc vươn mình bay cao.


 

Friday, November 4, 2022


 

 THƠ và MÁU 

- Thu Chan


Thơ là máu!  Em ơi, Thơ là máu! 

Máu cạn rồi người lấy nước lã thay!

Son phấn tô Thơ rũ rượi nhạt phai 

Đâu còn nữa linh hồn ai ở đó.


Giặc Cờ Đỏ lan tràn len khắp ngõ

Pha vào Thơ chất độc lọ căm thù 

Xui con khờ đấu tố giết mẹ cha! 

Nông dân phản giết toàn gia đình chủ! 

Công nhân loạn giết người đem no đủ! 

Để Nàng Thơ buồn ủ rũ đến nay. 


Bình minh sang Hoàng Tử cỡi ngựa bay 

Vung thần kiểm ra tay ngăn ác thú 

Chàng đổ máu, máu lan toàn vũ trụ 

Ngẩm vào Thơ, Nàng tình ngủ cơn mê. 


Thơ hồi sinh sống lại nghĩa phu thê 

Tình yêu đến cuộc đời thêm sức lực 

Hận thù chết để tình người hạnh phúc. 


Máu vào Thơ, Thơ rực cháy nhân sinh.

 Một đời bốn kiếp long đong 

Vá xe một kiẻp ruột trong ra ngoài!

Lại sang thầy giáo thảo giầy

Vua buông cục phần chạy ngay kiếm tiền!

Thầy tu hóa kiếp tọa thiền!

Thiên đường chẳng đến, toàn tiên giáng trần!

Cuối đời kiếp nghệ sĩ bần

Đàn bà thì chán, đàn cầm thì mê!

Cũng xong bốn kiếp nặng nề

Nhẹ lòng thanh thản ta về chốn xưa.

 Mấy đời bánh đúc có xương

Mấy đời Đảng Tặc có lương tâm người! 

Ba lần một lính chết tươi 

Lần đầu chết lụt vẫn cười như hoa! 

Lần hai chết chống cần sa, 

Lần ba chết chống ông bà Đồng Tâm! 

Một người ba xác năm năm 

Chuyện cười Việt Cộng hạ rầm thế gian.

Đảng thì thiết giáp vũ trang

Dân thì tay trắng một làng nhỏ xiu 

Thế mà báo Đảng nói điêu 

"Phe ta bốn chết, dân tiêu một người!"


Chỉ dân nói mới tin thôi, 

Việt Cộng đổ tội châm ngòi cướp thêm

 - Tiếng Đàn Lạc Điệu -

By Thu Chan


Trời bỗng dưng im ắng 

Gió chẳng thổi mây bay

Chợ trưa ồn mà lặng 

Tiếng hát lạc giọng hay.


Giờ thì em đã đến

Phương trời mới xa xăm 

Đem theo bao thương mến 

Để ta vẫn thương thầm.


Tiếng đàn ta lỡ nhịp 

Lạc bao nốt lời ca

Vì ta theo không kịp

Hay ta chẳng nghe ra!


Hay em vờ hát trật 

Cho đàn vấp sợi tơ

Cho đường tình chật vật 

Cho ta khóc duyên hờ!


Ta đập đàn vào đá 

Ta bứt sợi tơ vàng 

Em giờ là xa lạ

Em giờ vội sang ngang.


Ôi! TIẾNG ĐÀN LẠC ĐIỆU

Xưa lả lướt đêm thâu 

Ru em lời tuyệt diệu 

Bao giờ lại có nhau?


Ôi!

Bao giờ lại có nhau?

 Hàn Mặc Tử bệnh phong cùi 

Vẫn còn nghe được tiếng vui cuộc đời,

Thu Chan màng nhỉ thủng rồi

Làm sao nghe được những lời Tam Nương.

Phút vui bát ngát thơm hương 

Làm sao níu lại thiên đường này đây.

Mới hay nhịp sống từng ngày 

Là ơn Thượng Đế bàn bày cho ta.


Thôi đừng trách móc nữa nha

Điếc tai, còn mắt, thơ ra, văn vào;

Còn ăn còn uống bữa nào 

Tạ ơn Thượng Đế đổ trào phước trên.


Có ai sống mãi mà rên 

Điếc không sợ súng xông lên đi nào

Motorcycle ào ào

Dầm sương lướt gió thơ rào rào ra

Sá gì bão táp phong ba

Chiến trường chết trận hơn là nhà thương.


Đời còn bao chuyện nhiễu nhương

Tam Nương ở lại, lên đường ta đi 

Hẹn ngày tái ngộ có gì 

Tai nghe lại được là khi hát mừng;

Tam Nương khổ luyện hát chung

“Tôi yêu tiếng nước tôi” cùng với ta;

Chớ ngồi lê chuyện đàn bà 

Mỗi ngày nửa tiếng luyện ca tinh tường;

Tam Nương chất giọng ngọt đường 

Ấy Trời cho chớ khinh thưởng bỏ qua.

Tam Nương tặng thế nhân quà 

Tiếng ca giải độc nhà nhà vui lên;

Ấy là trọn phận ơn trên 

Hẹn ngày hội ngộ vang rền nhạc âm.


——

 Danh Sư Xuất Cao Đồ  #2Danh_Sư 

(Thầy Giỏi Sanh Trò Giỏi)

By Thang Chu

California – January 14, 2016


Người ta bảo người chính nhân quân tử

Lộ ra mặt vẻ thanh tú tự nhiên.

Lãnh đạo Việt nhìn qua đã biết liền

Lộ sát khí, âm hồn miền tử lộ.


Tội dân Việt chịu nghìn năm đô hộ

Chẳng bao giờ được tự bổ nhân tài

Để dân bầu, dân cử những gái trai

Xứng đức độ, đủ năng tài sánh bước

Gánh đại sự chính trị trong ngoài nước.


Người ta bảo DANH SƯ XUẤT CAO ĐỒ 

Lãnh đạo Việt TỔ SƯ LÁO chết mồ!

Nên CAO ĐỒ toàn CÔN ĐỒ trộm cướp!

Những bộ mặt sắc thái như xác ướp

Không nụ cười xuất phát tự trong tâm

Vì tâm chỉ đầy mưu ác ngấm ngầm,

Thì có bỏ thuốc cười thầm vô ích!

Miệng mồm méo, mắt mũi xiêu nặng trịch;

Ấy do tâm không an tịnh bình yên,

Ấy do lòng đáy hiểm trở xỏ xiên,

Ấy chân dung lãnh đạo xuyên đất Việt!


Bởi cớ ấy những DANH SƯ thứ thiệt

Bởi cớ ấy những CAO ĐỒ thân thiết

Đã chết chìm giữa lòng biển mênh mông

Hoặc chôn thân tù cải tạo giữa đồng

Hoặc may mắn thoát lồng ra hải ngoại.


Nếu còn sót DANH SƯ, CAO ĐỒ lại,

Họ kiên cường nuốt đắng trái đấu tranh

Dẫu tù khiên, dẫu đói khát không than

Để lên tiếng cho dân oan, dân chủ;

Cho quyền người được sống đầy chết đủ.

Là quyền từ Thượng Đế rủ ban cho:

Quyền bầu cử, quyền sống có tự do

Để chọn người theo ý dò cả nước.

Không ai được tự phong hầu phong tước

Lập độc đảng dùng súng gươm vũ lực

Giết dân lành man rợ cướp quyền uy

Rồi vét sạch cả tài sản, tài nguyên.

Độc đảng đó rõ dây chuyền ăn cướp, 

Ma-fi-a Cộng Sản giờ bán nước.


Biết bao giờ dân Việt phước lại tuôn?




 

Thursday, November 3, 2022

RÂU RA, THƠ VÀO

 RÂU RA, THƠ VÀO 

Thang Chu - November 3, 22


Để râu để vuốt thơ ra,

Dẫu rằng biết thế sẽ già gái chê.

Nàng Thơ ghen lắm trăm bề, 

Bắt râu phải để mới về thăm ta.


Bắt phôn gọi chị Hằng Nga

Xin lời chi giáo ngõ ra ngách vào 

Phôn reng tin nhắn thì thảo:

“Chị cùng Hàn Mặc Tử chào bán Trăng

“Sẽ về nếu bán được hàng 

“Đừng ai chở đợi dở dang cuộc đời.”


Tỉnh ra mới biết: “Trời ơi!

“Nàng Thơ số một, gái thời số hai.”

Thôi rồi định mệnh an bài

Râu ria rậm rạp vuốt dài Thơ ra.



Tôi và Chai

 CẦM KỲ THI HỌA còn ba
Chữ CẦM huyền bỏ rõ là chữ CÂM 
Chữ CÂM bỏ cái C ngầm 
ÂM thanh đã mất, đàn cầm đã im;
CẦM CÂM ÂM nín sắc chìm 
Đại bàng gãy cánh lết tìm đỉnh dương.

Mặc cho thế giới tưng bừng
Chỉ còn tâm sự với từng ấy Chai.
Chai nhìn tôi mắt lệ dài 
Tôi nhìn Chai cháy chảy hai dòng cồn 
Thế là ta hiểu bạn lòng 
Thế là tri kỷ phượng rồng sánh vai;
Thêm nàng bốc lửa gà dai 
Châm mồi nguyện ước thiên đài là đây. 
Ngày đêm cứ thế lai rai 
Mặc ai thế sự tranh tài giành ngôi.
Chai và tôi chỉ thế thôi 
Trăng soi gió thoảng cạnh ngồi Nàng Thơ.

Trần gian đẹp lắm như mơ 
Tạ ơn ông God kết tơ thình lình.
Uống đi say với chén tình 
Sớm mai tỉnh dậy giữa mình đống Chai.





BÁN THƠ

 BÁN THƠ 

Thang Chu - November 3, 22


Có người buôn bán trang thơ 

Băm ba ngàn hội viên chờ chủ nhân.

Mon men ta hỏi xa gần 

Giá thì cũng hợp tiền cần kiệm ta 

Bàn qua tính lại gần xa

Người ta không bán sợ nhà tù kia!

Bởi thơ ta lệ chia lìa 

Dân oan lìa đất, vợ chia ly chồng 

Tài nhân rũ ngục tù gông 

Thằng rửa bát giỏi xưng ông cha già 

Thằng đom đóm ngốc rống la 

Phóc lên lãnh đạo chết bà bà con.


Trang thơ rao bán thật ngon

Ta mua không bán, ta còn tiếc chi 

Tiếc cho một kiếp Nàng Thi 

Lòng dân chẳng lựa, lựa gì lũ quan.



Wednesday, November 2, 2022

MỘNG với EM

Một mình mộng chờ em về với mộng 
Buổi hoàng hôn mà rất giống bình minh 
Buổi chúng mình hăm mốt tuổi xuân tình 
Ta rực rỡ như sao tinh tú chiếu

Em còn mộng hay buông xuôi rũ riệu 
Mệt mỏi rồi những yểu điệu ngây thơ 
Những phấn son tô điểm sắc mộng mơ
Khiến ngây dại những chàng khờ mới lớn.

Em hãy mộng như em chưa từng mộng 
Ôi cuộc đời đẹp lắm rộng thênh thang 
Bao ước mơ em dệt mộng thiên đàng 
Nay đến lúc em bọc vàng mộng ước.

Nếu không mộng em không bao giờ được 
Mộng với anh những mộng ước hôm nay
Ôi những chiều hạnh phúc tay trong tay 
Ngày xưa ấy trở đầu quay sống lại.

Em đã mộng một chàng hoàng tử ấy 
Đời phũ phàng duyên nợ lấy tiều phu 
Gánh phong sương nặng ấp ủ mịt mù 
Bao năm tháng vẫn chờ dù tuyệt vọng.

Yêu mà chẳng được yêu thì hãy mộng 
Mộng với anh những buổi đọng hoàng hôn 
Tím với hồng trộn sắc cả vui buồn 
Nhựa cuộc sống mãi luôn luôn là thế.

Em hãy mộng đừng để rồi quá trễ 
Đã trễ rồi sao lại để trễ thêm!
Em hãy xây giấc mộng sát bên thềm 
Cửa sinh tử mấy người thèm suy nghĩ.

Ôi! Vui quá! Chiều mềm môi uống nhỉ
Giấc mộng về ta thủ thỉ bên nhau

Để quên gánh nặng trĩu sầu 
Trúc đào trao đủ mộng cầu hẹn xưa.


 

BÍ MẬT BỊ MẤT

 CẦM: Ta câm lặng tiếng đàn 

KỲ: Nay bỏ cuộc vì làn điện dương 

THI: Điên vẫy bút quay cuồng 

HỌA: Điên quẹt cọ về nguồn tìm em

Càng tìm càng nhức đầu thêm 

Bí mật bị mất mới nên nỗi này.





Monday, October 31, 2022

NGƯỜI TO ĐÀN NHỎ

 iPad tác phẩm đầu tay 

Apple Pen vẽ người này là ai?

Người to đàn nhỏ máu dài 

Âm thanh đâu nữa hát bài yêu em.

Đỉnh đầu cháy rực tình nhen 

Rừng chưa kịp cháy mưa nhem ướt đầm.



RÂU TRỜI CHO

Sáu mươi năm sắp qua rồi 
Gần trời xa đất mới ngồi hiểu ra
Trời tạo nên cái người ta
Chẳng dư chẳng thiếu quả là tuyệt hay 
Hair đầu đẹp gái đẹp trai 
Chớ nên cạo trọc hóa ngay sư chùa 
Hair cằm miệng ấy chùm râu 
Khéo mà trau chuốt mới ngầu nam nhi
Hair lùn lùn nữa là chi 
Chẳng ai chăm sóc nên thì phải che!

Ông Trời khôn chẳng ai chê
Hair đầu nhanh khiếp mọc dầm dề tua 
Hair râu mọc chậm hơn rùa 
Hair lùn mọc đúng cửa chùa là ngưng.

Mấy người thuyết tiến hóa khùng 
Hair nào tiến hóa rất chừng mực đây.


Sunday, October 30, 2022

PHỞ 2 TÔ


Ta vẫn ước ăn liền hai tô phở 
Biết bao lần chỉ bỏ dở cuộc cờ 
Bỗng một hôm thấy có PHỞ 2 TÔ
Nghe rất lạ, ăn thì ô hô đã!

Sức nay yếu ăn liền thì no quá 
Bụng đâu còn hối hả tuổi xuân xanh
Hai tô liền bớt sáu chục phần trăm 
Nghe cũng tiếc, tiếc rằng ăn nghẹn ứ.

Nghe tương tựa cùng là “hai” một chữ 
PHỞ 2 TÔ như tiên nữ hai bên 
Cùng một cung giương bắn phát hai tên 
Ấy vô địch nên vào biên niên sử.

Hai tô phở nay không còn sức nữa 
PHỞ 2 TÔ rực lửa bữa lại ngon.




EM, NÀNG PHỞ

 Em, nàng Phở, đi vào dòng lịch sử 
Của quê hương nam bắc đủ vị hương 
Theo đoàn dân vượt bể khắp đại dương 
Chan hạnh phúc vào thiên đường thực phẩm 

Và vào cả những đêm mưa lấm tấm
Gió lạnh về em sưởi ấm lòng ta 
Có khi là chín nạm nước béo pha 
Khi đặc biệt em tô bà xe lửa 

Ta thích nhất tái gân bên song cửa 
Nhìn đoàn người vui sắm sửa chợ hoa 
Ta nghiến em nguyên chất vị ngọt ngào 
Nhai nhai nhẹ sợi gân nao nao ngậm.

Không kiểu cách, em không cần lụa gấm 
Em chỉ đem hương vị tẩm xác thân
Và lâng lâng nhịp sóng cái tinh thần 
Cho những kẻ hao mòn chân gối mỏi.

Em rực rỡ pha màu thêm mắm muối 
Hành, chanh, tiêu, giá trụng, rưới ớt tương 
Cả con đường sực nức vị bùi hương 
Truyền sức sống lan vào từng ngọn cỏ.

Đời cứ mãi nhai hoài cơm chửng đó 
Sáng trưa chiều thịt cá bó rau xanh
Lắm lúc nhìn ngán ngẩm bữa nguội tanh 
Em lại đến thở hương tràn nhuỵ sống,

Khiến sông núi rủ nhau cùng rung động 
Thuyền căng cờ lại lướt sóng ra khơi. 


Friday, October 28, 2022

CÔ ĐƠN

 Cô đơn càng đổ cô đơn
Cho đêm ngắn ngủi dài hơn năm trường 
Cho người viễn xứ tha hương 
Càng ru giấc ngủ càng giương cánh buồm 
Ra khơi tìm lại nụ hôn 
Tình yêu ngắn ngủi chôn lòng đại dương. 
Oan tình như sợi tơ vương 
Đông tây hai mối giăng đường nối nhau
Nỗi sầu lại nối nỗi sầu 
Cố đờn mong phá nhịp cầu cô đơn
Càng đờn càng đau đớn hơn 
Cô đơn càng đổ có đờn càng cô. 

Thursday, October 27, 2022

Thuyền Mộng

 Thơ điên không đến cả đêm nay 

Hàn Mặc Tử đi vắng suốt ngày 

Trăng rằm sao bán nay hay ế

Bùi Giáng lang thang kệ rủi may.


Mình ta thao thức nhớ em xưa 

Lộng lẫy đài son mấy chẳng vừa 

Quyền quý cao sang vua chúa đến 

Ta ngồi dệt mộng bến đò trưa.


Lễ cưới sang sông cuộc huy hoàng 

Thuyền rồng chắp phượng loáng hào quang 

Thuyền ta bé quá mang không nổi 

Đành chở tình duyên đổ trường giang.


Cứ ngỡ đò đưa giải nghệ rồi 

Một chiều em gái đón thuyền trôi 

Hoàng hôn hồng tím ngôi trời rộng 

Lay động lòng ta mộng nữa rồi.

Nàng Thơ Hồng

 Nàng thơ đỏ yên bình trong giấc ngủ 

Mộng mơ chàng pháo thủ ngự lâm quân 

Quanh mấy hàng bảo vệ khắp xa gần 

Chờ hoàng tử hay thi nhân nào đến?


Ta ao ước được làm nhung đỏ ghế

Được nàng thơ ngã bóng ghé vai mềm 

Cả toà tiên yên nghỉ giấc mộng êm

Ôi hạnh phúc trần gian thêm nhịp sống.


Nàng thơ ngủ cả không gian lắng đọng 

Bầu trời xanh hóa đỏ ngóng tin chờ 

Mây ngừng trôi nghe nhịp thở giấc mơ 

Chờ nàng thức xuyến xao bờ đại hải.


Ôi ta ước là thi nhân khờ dại 

Nhuộm cả mình sắc đỏ trái lựu hồng 

Dâng nàng thơ cả sức sống mênh mông 

Còn sót lại qua thơ không hối tiếc.


Bao giờ mắt biếc áo hồng

Hoàn lương tỉnh mộng ta bồng ra khơi.




Saturday, October 22, 2022

HỘI MỰC PHA MÁU

 HỘI MỰC PHA MÁU 

Thang Chu - October 21, 2022


Một đêm trắng, Hội Thơ Điên thành lập 

Ánh trăng soi dẫn lối rập rình đi 

Ba chúng ta cùng đạp sóng quản gì 

Vượt ngàn núi, băng sông, phi ngọn gió.


Rồi vượt cả thời gian không gian đó 

Ta trở về đất nước ngó mà thương 

Sao lạ thay ngay cả những tên đường 

Ghi một bọn sát nhân phường phản bội.


Hàn Mặc Tử bán trăng gây quỹ hội 

Giúp dân oan kiếp lặn lội xin quan 

Chi xin chừa một thỏi đất trồng lang 

Mà quan cướp sạch sành sanh chớp nhoáng.


Trăng vẫn ế nên dân oan vẫn oán

Trăng khuyết rồi nên hoạn nạn dân mang 

Thiên hạ chê: “Mặc kệ gã trăng vàng 

“Dân oan oán đến hàng ngàn cũng vậy.”


Bùi Giáng giận lang thang ngòi bút vẫy

Kể sự đời lột mặt mấy lũ quan,

Bầy văn nô ăn bỗng lộc viết càn 

Bợ cả đít thằng ngu mang tiến sỹ!


Ôi thương quá những hoa hậu phong đĩ 

Cho lũ quan được thỏa chí nam nhi!

Thương tài nhân rũ ngục bởi chỉ vì

Cất tiếng nói lương tâm khi nước loạn.


Trăng vằng vặc Hội Thơ Điên uống cạn 

Chén máu thề vung bút táng quan tham,


Mực pha lẫn máu dân Nam 

Đem làm vũ khí trừ gian diệt tà

Non xanh nước thẳm sơn hà

Tái sanh dải đất ông bà tổ tiên.