Đã chia đất nước hai miền
Tại sao dân Bắc không liền tiến lên?
Dựng xây xã hội lập nền
Xây trường, bệnh viện, xưởng bền, kinh doanh
Giúp dân đồng ruộng, thị thành
Cơm no áo ấm, xe nhanh, nhà lầu.
Dân Nam có tội gì đâu?
Có đem quân đánh chặt đầu Bắc sao?
Có gài mìn, pháo kích ào?
Có bom thả dội, chất mầu da cam?
Dân Nam hiền lắm lo làm
Học hành chăm chỉ, sống chan chứa tình
Trời cho lúa ruộng thênh thênh
Cá tràn chân nước, cò mênh mông xàng
Tiên học lễ, hậu học văn
“Kính trên nhường dưới” thuộc căn nằm lòng
Mệnh danh Hòn Ngọc Viễn Đông
Á Châu kính nể suy tôn gương này.
Thế mà Đảng Tặc chúng bây
Tay sai cộng sản lạy thầy Tàu-Nga
Đem súng ống đạn chiến xa
Tràn vào giết chóc người già trẻ em
Nói là “giải phóng” cho êm
Có ai nô lệ mà đem súng vào!
Dân Nam phải tự vệ nào
Càng ngày giặc Bắc càng ào xâm lăng
Dân Nam yếu thế thiếu xăng
Phải nhờ Mỹ giúp chặn làn quỷ điên.
Mỗi ngày chiến cuộc càng thêm
Bao nhiêu triệu chết oan khiên chất chồng
Dân Nam buộc phải phản công
Dội bom Hà Nội cho xong một lần
Là hang ổ tội ác nhân
Hồ Râu gián điệp Tàu phân cầm đầu
Chúng không chịu nổi nữa đâu
Càng thêm xúi giục căm thù dân Nam
Gài mìn pháo kích giết oan
Dân Nam hai triệu chết loan khắp đồng
Tử Nam sinh Bắc triệu hơn
Giặc Hồ bộ đội phơi sườn trắng xương
Dọc theo một dãi Trường Sơn
Chất trong những cuộc tấn công dân lành
Để xây ngôi báu cho nhanh
Cho Tàu Nga Cộng cho bành trướng thêm
Cho bè lũ Đảng đi đêm
Đứa giành chức nọ đứa lên nắm đầu
Hai mươi năm nội chiến đau
Mỹ rồi cũng mệt bỏ bầu bạn Nam
Tàu Nga thì cứ xả tràn
Cả người lẫn vũ khí càng gia tăng
Tướng Nam tự tử không hàng
Lính Nam tan rã, dân Nam tan tành.
Một trời tang trắng đã đành
Một miền Nam khóc quỷ thành TW.