Total Pageviews

Thursday, September 28, 2023

 VIÊN PHẤN GÃY 


Bẻ viên phấn anh thôi làm thầy giáo 

Bán chợ trời mới đủ gạo thịt ăn

Chỉ thương cho một đám học trò thân 

Nhìn ngơ ngác tiễn thầy ngăn lệ ráo.


Bẻ viên phấn em thôi làm cô giáo 

Sáng đưa người tối lại kháo chuyện vui

Trao phấn son đổi chác món ngon bùi 

Áo dài phủ ngắn hơn đùi hoa lệ.


Rồi cứ thế trải qua bao thế hệ 

Mái trường nay sình thối kệ lên men 

Đám học sinh phải học cái cũ mèm 

Thầy cô giáo nổi chìm trên chen chúc.


Rồi cứ thế nước non còn một chút 

Một chút thôi tiếng nói vút thinh không:

“Trả lại đây ngày tháng vạn tấm lòng 

Vàng nhân nghĩa ba miền hồng chữ S.”


Viên phấn gãy hãy còn trơ lở loét 

Thầy giáo giờ vơ vét cả học sinh 

Cô giáo giờ “nghĩa vụ” đúng “quy trình”

Và cả nước càng tinh hình nát bấy 


Có ai muốn đi tìm viên phấn gãy 

Hãy cùng ta khơi dậy mấy vầng thơ.

 BẾN TRƯỜNG XƯA 

Tuổi vừa lớn ta vào trường Cao Đẳng 
Học với hành chỉ để tránh xã phường 
Bãi sân banh nơi trải mộng đế vương
Giờ chính trị lánh xa trường nhậu hát.

Tuổi nghĩa vụ nghĩa là đem thí xác 
Tuổi trẻ này như cỏ rác hay sao!
Chỗ nào hơn Cao Đẳng lánh thân vào 
Chờ giây phút biển kêu gào ta đến.

Ôi! Cao Đẳng biết bao là thương mến 
Chốn nương thân tình nở bến đợi đò 
Những hẹn hò nhu yếu phẩm say no 
Trăm gam thịt, gạo, đường cho một buổi.

Đường Nguyễn Trãi, Cộng Hoà chân rong ruổi 
Hồ Con Rùa in dấu buổi ăn đêm 
Thuở sinh viên yêu đắm đuối dại điên 
Chiếc xe đạp chở tình quên cả đói.

Buổi thực tập ta nhìn nhau không nói 
Hết giờ rồi lại muốn nới giờ thêm 
Thêm giờ rồi lại muốn kẻng không reng 
Cái chi lạ như là men rượu cưới!

Ôi! Cao Đẳng giờ là ngôi trường mới 
Bến đò xưa kỷ niệm gợi ân tình 
Những chiếc thuyền dời bến để lênh đênh 
Có còn nhớ xin về bên bến cũ 

Để chiều thu rủ mây về
Ta vui chén rượu đón bè bạn xưa.

Sunday, September 24, 2023

 Thà rằng chết tự do hơn sống 
Chốn ngục tù Việt Cộng dã man 
Thuyền ơi vượt sóng lên ngàn 
Thiên đàng có Chúa, địa đàng có Phi.

Giờ địa ngục tiếc gì đất mẹ 
Ta ra đi giọt lệ tuôn rơi 
Bao giờ Quỷ Đỏ chết rồi 
Vườn xưa bướm cũ ta ngồi bên em.



TRÂU LÙA HOÀNG CUNG

 Nửa thế kỷ tôi về thăm đất mẹ 
Phố phường đông chen chúc kẻ ngược xuôi 
Tôi lạc đường tưởng loạn lạc nối đuôi 
“Đây có phải cái nôi mình nuôi dưỡng?”

Một ánh mắt quen quen nhìn tôi nhướng:
“Có phái anh trước ở hướng nhà cùng?”
Hóa ra cô hàng xóm kiếp nằm vùng 
Nay chủ tịch xôm xoe phường khóm lạ.

Ôi kinh hãi đất hiền lành vật vã
Bị guốc giầy dày xéo đã quá lâu 
Trọc lóc dầu ghẻ lở gãi đêm thâu 
Tô mặt phấn hoá ra mầu chủ tịch!

Gặp thằng bạn xưa hay đùa tinh nghịch
“Mày không chăm sách vở, thích ăn chơi 
Ắt tương lai xếp lớn ghế cao ngồi”
Nay quả thật cóc rơi ngôi lãnh đạo!

Cư-xá Bắc-Hải giờ sao xa lạ
Hổ tướng hùng sụp bẫy cá cạn ao 
Chốn văn minh trí tuệ của ngày nào 
Thay tên mới “Làng Cà-fê” cay đắng!

Lời ai hát não nề đâu văng vẳng 
“Bao nhiêu năm rồi còn mãi ra đi”
Nghe rất buồn cho đất mẹ còn chi 
Nửa thế kỷ đất mầu phì sỏi cuốc 

Không nghe nữa tiếng chuông chùa An Quốc
Loạn loa phường điệp khúc chuốc hận thù 
Tống Viết Bường lặng tiếng Chúa chiều thu 
Đâu còn tiếng thanh bình ru cư-xá!

Tôi lặng lẽ ghé thăm ngôi mộ đá 
Bà con thân chôn Nghĩa Địa Đô Thành 
Ôi rợn người mồ mã quật tan tành 
Để xuất hiện công viên tanh oán hận 

Hồn oan hỡi bao nhiêu năm lẩn quẩn 
Cùng dân oan vất vưởng quấn ven đường 
Đất nước này sống chết một phận chung 
Để biệt phủ Trung Ương giương ngất đỉnh.

Nghe lạ quá giọng ngoài kia Nghệ Tĩnh 
Lẫn Thái Bình, Hà Nội túy luý vang 
Tôi nắm tay cô bán quán nhạc vàng:
“Cho anh hỏi: người Sài-Gòn đâu cả?”

Cô trừng mắt: “Đây xưa là cư-xá 
Tướng tá đày cải tạo đã chết rồi 
Sống ông nào may thoát đến Mỹ thôi 
Nay cán bộ hưởng thụ ngôi kẻ thắng.”

Tôi đau nhói sau màu hoa son phấn 
Là tâm hồn lạc lối hận với thù 
Tuổi đôi mươi có biết chiến tranh ư?
Ai nhồi sọ tiếc thay hư một kiếp!

Bởi thù hận gây bao chuyện khủng khiếp 
Đấu tố cha, tố mẹ, giết người thân 
Ở cõi trần mà tưởng địa ngục tầng 
Chuyện có thật một trăm phần sự thật.

Tôi lặng lẽ cuốn vào đường tấp nập 
Cứ-xá buồn tiễn bước gấp người xưa.

Trăng lên khuyết nửa pha mưa 
Hùm thiêng khuất mặt, trâu lùa hoàng cung.



















Thursday, September 14, 2023

 Tâm Sự Cu Tèo   #2Cu_Tèo

By Thang Chu
California – February 15, 2016

Ta, Cu Tèo, ở miền Nam yêu dấu
Cùng em ta, Cu Teo, đậu nơi đây
Nơi ruộng nương xanh thắm tốt cỏ cây
Cò bay thẳng cánh, đất đầy mỡ mọng.

Bỗng ơi hỡi từ ngày quân giải phóng
Cướp đất lành biến chỗ sống bình an
Thành nghĩa trang hoang địa máu dân oan
Rồi từ đó, nhà ta tan, cửa nát.

Ta phải sống để nhìn đời đốn mạt
Dày xéo ta tàn ác nát tuổi thơ
Cùng em ta hai đứa vẫn trông chờ
Một phép lạ, biết là mơ, vẫn ước!

Ta có thấy những trẻ em bỏ nước
Sống xứ người lại được phước hơn ai:
Đỗ Thông Minh, Võ Đình Tuấn thiên tài,
Lê Thị Thái, Nguyễn Thục Quyên danh tiếng,
Vương Xuân Điểm, Lưu Lệ Hằng, Xuân Việt,
Còn nữa nhưng ta chẳng viết thành dòng
Sợ khóc nhiều nước mắt sẽ trôi sông,
Thôi chẳng nói để cõi lòng thêm não.

Vì số phận hay vì người lãnh đạo
Ta và em trở lại dạo sơ khai
Hai anh em ăn lông ở lổ hoài
Nhờ “cách mệnh” ta mới “oai” như thế!
Ta dám thách cả thế gian dám để
Trẻ như ta làm vương đế không quần!
Thách trời cao khinh thường nhiệt độ thân!
Ta đã quen hay ta đà điên lắm!

Ta ngồi đây ánh mắt dần xa thẳm
Vượt đại dương hướng tưởng tượng xứ người
Trượt xác ma chôn đáy biển còn tươi
Rồi mơ ước chơi game mười năm cũ,
Miễn game có bấm bấm, vui cũng đủ;
Miễn có đồ chơi cho lũ trẻ thơ,
Học phát minh qua game có lắm trò,
Để mai đến ta sẽ cho thế giới
Biết dân Việt trong nước luôn tiến tới!
Biết Đảng cho Việt Nội Địa thiên đường!
Biết chẳng thua Việt Hải Ngoại tha hương!

“Oa! Oa! Oá!” Cu Teo đương ngồi khóc
Ta chợt tỉnh giấc mộng vàng tuổi ngọc
Trở lại thằng Cu Tèo, nhóc Cu Teo
Hai anh em đã quen kiếp đói nghèo
Vẫn phải ráng vờ reo ca ngợi Đảng 
Để cha mẹ được yên thân buôn bán
Sống từng ngày, đừng nói chuyện ngày mai!

Ai thấy ta hãy mở mắt gấp hai
Hãy zoom cộng nhìn mắt này cho kỹ
Ôi ánh mắt buồn sâu sầu vạn kỷ
Của dân ta từ khi phỉ tràn vô:
Ba triệu thây nội chiến chữa xanh mồ;
Một triệu xác vẫn nhấp nhô rong biển;
Năm triệu sống tha hương liền hiển hiện
Là cứu tinh làm phương tiện cứu dân,
Chục tỉ đô hàng năm gửi thân nhân
Kéo theo cả nước Việt mần ăn ké!

Mắt ta đó vẫn chưa buồn nhân thế
Bằng Cu Teo nheo nhéo mếu bên ta.
Mắt Cu Teo đầy dung thứ vị tha
Dẫu cách mạng dạy em là “căm ghét”
Bọn “Mỹ, Ngụy,” “phản động” là phải giết
Để Đảng ta xây dựng miệt thiên đường
Cu Teo làm chủ tich Áo-Quần-Vương!

Cũng may mắn tuy ngu nhưng ta hiểu
Qua Facebook, Twitter bao trò đểu
Bị phơi bày trần truồng kiểu thân ta.
Ha! Ha! Ha! Ta đã thấy bọn tà
Trần như nhộng chẳng thể mà che giấu:
Mưu bán nước, hại dân thuê đầu gấu,
Cướp đất dân chẳng thèm giấu nhập nhằng
Cứ xe cày chạy phóng đại phang băng 
Là được hết!  Dân chết mình càng sướng!
Miễn cờ đỏ vẫn tung bay vất vưởng
Miễn Đảng còn là vẫn hưởng tương lai!

Ta chỉ buồn ông nội, ngoại bất tài
Lại đặc não thêm điếc tai đến nỗi
Nuôi Việt Cộng cho nằm vùng sáng tối
Để giết dân “giải phóng” khối miền Nam.
Nhưng than ôi! Ông nội, ngoại đã làm
Tội đại ác biết bao năm mới hết
Để đất nước hôm nay sàng giãy chết!

Riêng ta đây rõ ràng hệt Tazan
Một anh hùng khi vỗ ngực hú vang
Cả muôn thú phải quy hàng cuối mặt;
Tương lai đấy ta sẽ là tay sắt,
Con cháu cha ta sẽ thắt cổ dân
Miễn riêng mình ngồi chễm chệ sướng thân?

Nhưng không thể!  Trăm ngàn lần không thể!
Ta tuy nhỏ có lương tâm huynh đệ:
Thà ở truồng vẫn bệ vệ dáng người
Ghét tham ô, đấu tố, hút máu tươi,
Khinh cán bộ cứ mỉm cười ăn cắp.
Vì ta biết Thượng Đế cao có mắt
Sẽ đoái thương đổ ơn khắp quê ta
Để ông cha ăn năn tội được tha
Và cứu rỗi từ nay ta lại có.

Rồi dân sẽ không còn lo còn sợ,
Triệu triệu người đứng thẳng bỏ xiềng gông
Cùng với ta, nếu được, quấn xà-rông
Cùng nhau đứng không ngồi trông ngóng nữa.
Tất cả xuống đường kia là đất hứa,
Ba phần trăm dân số tựa vai nhau
Thì độc tài phải ngã ngữa rất mau
Để đất nước sẽ đượm màu lần nữa.

Cùng Hải Ngoại trẻ Việt Nam bừng lửa
Hòa với ta và triệu lứa trẻ em
Sẽ rạng danh cho tổ quốc càng thêm
Hòn Ngọc Vìễn Đông, Sài Ghềnh  thưở trước
Bừng sống lại với bạt ngàn rừng phước.
Trẻ em ta lại được ấm, được ăn.

Ôi ước mơ ta đơn giản vô ngần
Chờ với đợi đã bao năm vẫn thế
Hứa với hẹn mà càng thêm xấu tệ!

Biết bao giờ ta mặc giẻ quần đây!

http://www.ngo-quyen.org/p85/1/guong-thanh-cong-nguoi-viet-hai-ngoai



Monday, September 11, 2023

 Ngàn năm nô lệ giặc Tàu 

Trăm năm Pháp thuộc cũng đâu thế này 

Băng Đảng Hồ Tặc công khai 

Bán dân đổi lấy lâu đài chúng chia 

Giả vờ đón Mỹ chào Tây 

Mỵ dân bán nước trò này đã xưa 

Google, YouTube tin đưa 

Có ngu cũng chẳng mắc lừa nữa đâu.


Dân ơi hãy đứng dậy mau 

Chín mươi triệu đó chịu thua chúng à!