Chúa của tôi, Chúa của tôi
Chúa là Thượng Đế trên trời tối cao.
Đạo Chúa không có tự hào
Không nghiệp không kiếp không cao pháp gì.
Cái tôi là cái bỏ đi
Cái tôi chẳng giúp thoát ly cõi trần
Cái tôi là cái tồi tàn
Thất tình, lục dục, tham, sân, si đầy!
Thất chủng ngã mạn giơ tay [1]
Chối Trời bỏ Chúa từ ngày
tạo thiên,
Nghĩ mình tự cứu mình liền
Tu nhân tích đức là viên
thuốc mầu!
Hỡi ôi càng cứu càng đau
Càng xây công dức càng
nhàu lương tâm;
Sâu xa tận đáy cùng thâm
Tội lỗi sẵn đó lửa châm
cháy phừng;
Có tu đến chín mười từng
Bao giờ mới đến thiên đường
tuốt trên?
Vũ trụ Thượng Đế đặt nền
Tuôn mưa, thổi gió, xe
duyên, xuống lành;
Nhưng quá yêu quý chúng
sanh
Từ Trời Chúa giáng trần mang
phận người,
Chuộc tội cho bạn và tôi
Bằng ngay mạng sống Con
Trời quý thay.
Hôm nay chớ đợi đừng chầy
Chớ hẹn lần lửa vịn này
vin kia
Chớ tu đợi kiếp gia trì
[2]
Hoa phai sắc nhạt sớm
chiều một ly!
Kìa Chúa đã mở lối đi
Cho ta rộng ngõ thiên di
về Trời,
Mọi việc Chúa đã làm rồi
Còn chờ chi nữa lần hồi
bởi sao?
Chỉ cần một tiếng ngọt
ngào:
“Lạy Chúa tha tội, con vào
nhà Cha.”
Lập tức Chúa sẽ thứ tha
Quyền năng sáng tạo tỏ
ra tức thì:
Tái sanh, ban phước, duy
trì
Cả gì thể xác cả gì tâm
linh.
Thang Chu – March 18,
2016
Notes:
[1] Bảy hình thức kiêu mạn:
mạn, quá mạn, mạn quá mạn, ngã mạn, tăng thượng mạn, ty liệt mạn, và tà mạn.
[2]] gia trì = giúp đỡ
No comments:
Post a Comment