By
Thang Chu
California
- November 13, 2015
Hãnh
diện Quân Đội Nhân Dân
Cấp
đại lớn nhất mỗi tầng bước lên.
Cấp
úy, đại úy vang rền
Cấp
tá, đại tá hỏa tên công thành
Cấp
tướng, đại tướng uy danh
Bình
thiên trấn địa dẹp tan quân thù
Cũng
chưa sánh nổi “đại tù” (‘ụ tài)
Ăn
rồi lại nhậu lại “ù” “ụ” em
Chiến
bào xanh thẩm màu êm
Bốn
chàng pháo thủ tay mềm em lo
Quân
hàm hãnh diện ban cho
Chàng
đeo lúc ‘éo nở to nụ cười
Hông
chàng không súng không người
Tay
em ôm lấy cả mười ngón xinh
Dâng
chàng với trọn ân tình
Hậu
phương em gái dọn mình sửa khăn
Trường
Sa giặc mở đường băng
Mong
chàng giữ vững yên bằng bốn phương
Quê
nhà chín nhớ mười thương
Mấy
khi chàng được thiên đường thế sao!
Bốn
chàng đều đáng anh hào
Hai
em phục vụ khổ bao cũng chìu.
Quê
em ở chốn đìu hiu
Dân
oan khổ lắm sớm chiều muối rau
Nhờ
chàng em mới khởi màu
Tô
son điểm phấn ngạo nhau nụ cười
Nhờ
chàng em mới trẻ tươi
Khỏi
sang Trung Quốc bán người bán thân.
Nước
Pháp Ba Chàng Ngự Lâm
Liều
mình cứu chúa ầm ầm sử ghi
Nước
Việt có bốn chàng thì
Thay
mặt quốc thể oai nghi chiến bào
Áo
xưa đánh Mỹ ngã nhào
Áo
nay đánh đĩ “chạy vào khó ra!”
Trời
ơi! Thương nước Việt ta
Anh
hùng bàn nhậu, anh hào bàn ra!
Anh
hùng úp mặt ngực hoa
Anh
hào nâng chén ngà ngà tỉnh say
Tương
lai đất Việt là đây?
Cửa
kia nắng chói rõ ngày chẳng đêm
Bốn
chàng “anh dũng” càng thêm
Một
đêm chưa xỉn mới nên thế này!
Truy
hoan giữa lúc ban ngày
Sợ
chi đã có trong tay thế quyền:
“Đứa
nào nói xỏ nói xiên
Tao
cho viên kẹo đồng xuyên tâm liền.
Bố
tao cấp đại có quyền
Riêng
tao cũng đại vung tiền êm ru
Lại
thêm khét tiếng ‘đại du’ (‘ụ dai)
Đứa
nào hó hé bỏ tù cho tao!
Lũ
bây không biết hay sao
Cha
truyền con nối chúng tao đây này
Quyền
cao chức trọng chuyền tay
Xã
Hội Chủ Nghĩa mới dài mới lâu!”
Lời
chàng chửa kịp dứt câu
Hai
em xà lại nâng bầu rượu lên
“Thôi
chàng hãy dịu cơn điên
Đứa
náo dám chụp hình liền ở đây
Đã
có chúng em ra tay
Không
cho facebook nó hay bao giờ.
Chúng
em chẳng thể làm ngơ
Để
chàng mệt mỏi bơ phờ vì dân
Biển
xa đánh trận lắm lần
Tàu
địch đi trước, chàng dần theo sau.
Mong
sao tàu địch đi mau
Chàng
không phải đánh giữ màu anh em!
Thôi,
thôi cửa đã buông rèm
Em
sợ nắng tắt mất thêm thời giờ
Vì
đêm quá ngắn chàng ơi
Ngày
say, tối xỉn đã đời quân nhân
Chàng
đây Quân Đội Nhân Dân
Vẻ
vang tổ quốc đem thân cứu đời
Chúng
em đội xá ơn người
Bớt
cho phân nửa chỉ mười đô thôi.
Còn
tiền ăn nhậu, bia bôi
Em
xin chủ quán ăn rồi trả sau!”
Bốn
chàng nghe hết mặt ngầu
Tươi
cười hể hả lao đầu vào chơi.
No comments:
Post a Comment