Thơ hay chẳng
phải rau xanh
Cũng chẳng
phải đợi ngày thanh tháng rằm
Thơ là hơi
thở xa xăm
Hồn linh bất
diệt ngàn năm thổi về
Có khi nhẹ
thoảng đê mê
Có khi bão táp
dầm dề châu xa
Có khi não
nuột thiết tha
Có khi nghiêm
khắc giục đà ngựa phi
Có khi lãng
mạn cầu kỳ
Có khi sóng
nổi chia ly đoạn trường
Thơ thật tiếng thở tình thương
Cúc kia chớ cãi chớ cương chớ chờ.
Một mai khi
mắt đã mờ
Tay run gối
mỏi thẩn thờ thơ đâu!
No comments:
Post a Comment