Total Pageviews

Thursday, December 5, 2024

 Một cánh hoa tươi đã héo tàn

Nụ hoa chưa nở đã lìa tan

Trách ai tàn nhẫn làm cho vỡ

Một khối tình hoa nở dở dang.


Sì-teel hai nhiệm kỳ vang dội 

Gánh vác sơn hà đội giang san

Cải cách đời dân tràn sung túc 

Giữa đàng ngã ngựa kiếm gãy ngang.



Thơ Tắt Thở


Mới hay giáo dục tình thương 

Bất đầu từ thuở mái trường tinh mơ

Nhà văn, nhà giáo, nhà thơ 

Mỗi chiều Chúa Nhật thẫn thờ ngắm em 

Thẹn thùng cầu nguyện bên thềm 

Nhà thờ là chốn êm đềm ăn năn

Yêu em nên hoá nhà văn 

Nhập thêm nhà giáo hoá thành nhà thơ 

Thêu hoa những nỗi mong chờ 

Yêu không dám nói chỉ mơ với mòng 

Qua khe cửa sổ ước mong 

Trăm năm dệt chi tơ hồng đẹp duyên 

Lắm khí nín thở kiếm tiền 

Ước mua trang sức cho mình em thôi 

Nhà thơ hoá thợ thơ rồi 

Chuông nhà thờ đổ tiễn người sang sông 

Nhà thơ tắt thở nghẹn lòng 

Treo dây thắt cổ lòng thòng thớ thơ.

Saturday, May 4, 2024

Nhạc Vàng Lính Chiến

 Nhạc Vàng Lính Chiến

Gom góp Nhạc Vàng để tưởng nhớ chiến sỹ Việt Nam Cộng Hoà

 

THƯƠNG NGƯỜI CHIẾN BINH thuở nào

PHỐ ĐÊM cô độc co vào tấm chăn

NGƯỜI YÊU LÝ TƯỞNG biệt tăm

TÌNH ANH LÍNH CHIẾN lạnh căm tủi hờn

BIỂN MẶN nước mắt chan cơm

60 NĂM tuổi gươm mòn súng hư

CHUYẾN ĐI VỀ SÁNG tâm tư

ĐÊM BUỒN TỈNH LẺ, TẠ TỪ TRONG ĐÊM

100 PHẦN TRĂM đói thêm

13 TUỔI LÍNH tay mềm chân run.

 

Nhớ xưa BA THÁNG QUÂN TRƯỜNG

ANH TIỀN TUYẾN EM HẬU PHƯƠNG tuổi hồng

24 GIỜ PHÉP tình nồng

CÁI TRÂM EM CÀI con rồng lượn chung

ĐÁM CƯỚI NHÀ BINH sức sung

CHÀNG LÀ AI, NGƯỜI LÍNH CHUNG TÌNH nàng

NGƯỜI YÊU LÝ TƯỞNG hiên ngang

ANH ĐI CHIẾN DỊCH xe tăng về làng

ĐÁM CƯỚI ĐẦU XUÂN vội vàng 

BÔNG CỎ MÂY nở đón nàng dâu kiêu

LÍNH XA NHÀ, TÌNH LÍNH kêu

TRÊN BỐN VÙNG CHIẾN THUẬT nhiều lửa tên

TÌNH THƯ CỦA LÍNH nhiều đêm

VIẾT TỪ KBC thêm mặn nồng

Tay run SƯƠNG LẠNH CHIỀU ĐÔNG

TÂM SỰ NGƯỜI LÍNH TRẺ mong tin nhà

KỶ VẬT CHO EM chỉ là

LÁ THƯ TIỀN TUYẾN nụ HOA BIỂN trời

MAI GIÃ TỪ VŨ KHÍ rồi 

NGÀY TRỞ VỀ, NÓ VÀ TÔI sống đời.

 

NGƯỜI YÊU CỦA LÍNH kia ơi

SAO CHƯA THẤY HỒI ÂM nơi quê nhà

THÀNH PHỐ SAU LƯNG rất xa

THUỶ THỦ VÀ BIỂN CẢ già thật nhanh!

 

GÓT CHINH NHÂN chiến trận tàn

Ai còn “TÔI NHỚ TÊN ANH” chăng là

TÌNH YÊU THUỶ THỦ phôi pha

NGƯỜI Ở LẠI CHARLIE  nhoà ước mơ

THÀNH PHỐ MƯA BAY xoá mờ

HOA TRINH NỮ đã bỏ bờ tình ta

KẺ Ở MIỀN XA lệ nhoà 

NGÀY TRỞ VỀ ấy chính là vết thương   

NGƯỜI LÍNH GIÀ XA QUÊ HƯƠNG

LÍNH NGHĨ GÌ, TUYẾT TRẮNG xương đồng bào

ANH VỀ THỦ ĐÔ thuở nào

ĐÊM TRÊN VÙNG ĐẤT LẠ sao Sài-gòn!

ĐÒ CHIỀU, GÕ CỬA lòng son

BẢY NGÀY MONG ĐỢI mắt mòn trông ai

CHIỀU TRÊN PHÁ TAM GIANG dài

LÍNH XA NHÀ ngỡ ngàng hoài vọng mang.

 


CHUYẾN TÀU HOÀNG HÔN trễ tràng 

MỘT NGƯỜI ĐI trở về làng tre xanh 

Kìa ANH KHÔNG CHẾT ĐÂU ANH

Muôn đời HAI TRÁI TIM VÀNG khắc tên

LÍNH TRẬN MIỀN XA danh rền 

Một trời MÀU TÍM HOA SIM nhớ hoài.

 


CON ĐƯỜNG XƯA EM ĐI qua 

Nay tên Việt Cộng VƯỜN TAO NGỘ BUỒN 

NHỮNG ĐÓM MẮT HỎA CHÂU tuôn 

ĐI GIỮA LÒNG ĐẤT MẸ buôn đọa đầy 

GIẶC TỪ MIỀN BẮC VÔ ĐÂY

CHIỀU TÂY ĐÔ giải phóng ngày tang thương.


 


 

 


 

Sunday, March 10, 2024

 Thứ Bảy trời xuân rực nắng lành 

Gió đưa ca sỹ nghỉ dừng chân 

Chén xôi lót dạ cần dưỡng sức 

Khỏe lại rồi vui nhịp hát đàn.


Trần gian mệt mỏi hãy về đây 

Chai nước đơn sơ, một chén đầy 

Ngước mặt chăm nhìn cây thánh giá 

Bình an mặc sóng cả bủa vây.


Thập giá ngày xưa em hững hờ 

Bể đời vui quá mộng và mơ 

Chân chồn gối mỏi cờ tàn cuộc 

Bên chân thập giá thuốc thần cơ.




Tuesday, February 27, 2024

 Ta Vẫn Thích Mùa Xuân
By Thắng Chu

Sao không nói những lời yêu đương hỉ
Đề bây giờ có nói nhĩ không nghe
Sao không trao cử chỉ ấm vỗ về
Giờ tất cả bao ê chề nuối tiếc.

Chim cất cánh về phương trời biền biệt 
Tổ ấm xưa giờ vắng tiếng hót đờn 
Hiu quạnh nào lại có quạnh hiu hơn!
Trời yên lặng đất cũng hờn khô nứt!

Xuân vừa đến hoa nở rộ sắc rực
Chẳng kịp mừng chim vụt vứt cả xuân 
Vứt cả vùng kỷ niệm chẳng phân vân
Xa tất cả để chỉ gần tĩnh mịch 

Giữa nơi ấy cánh dù không nhúc nhích
Chim hót bài  Ta Vẫn Thích Mùa Xuân.


Wednesday, February 14, 2024

Đóa Hồng Không Phai

 Lễ Tình Yêu tặng đóa hoa hồng 
Em kết áo mơ mộng vợ chồng 
Rồi ngắm mãi mà không biết chán 
Ướp vào trang giấy mực thơm nồng 

Rồi thời gian mãi miếc thêm lên 
Bao nguyện ước nơi bãi vượt biên 
Với tiếng sóng triển miên nhắc nhở
“Đóa hồng này sẽ đợi đoàn viên.”

Ngày tháng vội hoa nhạt nét tươi 
Thuyền xưa đi mãi vẫn xa khơi 
Từng tờ lịch rơi rơi lệ ướt 
Đếm đã tròn mười một tháng trôi.

Anh có nhớ ngày đó Lễ xưa 
Đóa hồng thơm sắc thắm trao đưa 
Anh quên ngắc ngọn chừa gai nhọn 
Đâm thấu vào đau ngón lụa lùa.

Phải chăng điềm gỡ báo tình ta 
Anh nút máu từ ngón chảy ra
Thề trở lại xây tòa mộng ước 
Giữa muôn sao chứng giám trời cao.

Đoá hồng gai lặng lẽ trang thơ,
Thuyền đã đến bờ bến tự do 
Hay đọng lại nơi dò không đáy?
Chắc do em chẳng lấy gai mờ!

Valentine đóa hồng chờ
Người đi kẻ ở hai bờ nhớ thương.










Tuesday, February 13, 2024

Tết Không Pháo

 Xuân không pháo như nàng Kiều không sắc 
Như bánh trưng không củ kiệu dưa hành 
Như thịt kho không trứng lạnh tành tanh 
Như bánh tét bầy nhầy cành dưa món.

Xuân tỵ nạn Bolsa vang pháo rộn 
Thương quê nhà tiu nghỉu dọn muối dưa 
Nồi thịt kho lỏng bỏng mấy miếng thừa 
Gắp một chút rồi nhường chừa người khác.

Tết quê mẹ im lìm không tiếng pháo 
Lúc quỷ vào nón cối dạo cờ sao 
Những dép râu tàn bạo đạp đồng bào 
Tết giãy dụa chết dần vào dĩ vãng.

Ôi sao nhớ Tết Xuân miền Nam quá
Dân hiền lành hiếu khách cả ruộng đồng 
Không nói không, có nói có, thật lòng
Cười như pháo đón Xuân trong hạnh phúc.

Đã lâu lắm chưa về nghe Xuân chúc 
Bởi không còn tiếng pháo lúc ngày xưa 
Ta vẫn mơ sẽ đón một Xuân tươi 
Xuân đất mẹ vui vang trời tiếng pháo:

Tiệc Xuân đầy ắp món ăn 
Chia nhau hạnh phúc ước ao bấy giờ.







Monday, February 12, 2024

Mây và Ta


 Anh yêu lắm những nàng mây lơ lửng 
Trời không mây anh nắn tượng nàng mây 
Ta cùng trôi rong ruổi những tháng ngày 
Đời vất vả đôi tay này phủ mát.

Ôi trời rộng mây vươn mình bát ngát 
Về phương đông rồi lại dạt về tây 
Cõi nhân tình một tấm vải lụa dầy 
Che nước mắt lẫn môi phai cười thắm.

Dừng chân lại mây nghiêng mình lặng ngắm 
Dãi giang sơn chữ S đẵm máu đào 
Dãi Trường Sơn xương trắng chất mộ cao 
Biển Đông lạnh triệu thây nào vẫn thét.

Giáp Thìn Tết Cửu Long khô ruộng chết
Mây giựt mình đổ lệ hết nguồn cơn 
Vẫn không nguôi hạn hán, mặn nhập dồn 
Triệu hồn oán còn oan còn thảm thiết.

Ta bỗng giận, giận mây đưa ta đến 
Cõi hồng trần địa ngục hiện nguyên hình
Ác thú đeo áo mão mãi thành tinh 
Ngồi chễm chệ ngai toà rình hãm hại. 

Ta bỗng ghét, ghét mây không bay mãi 
Sao lại dừng lải nhải cái điệp văn:
“Non sông sợ sóng nhiều năm 
Trùng dương nổi sấm non trầm sông trơ.”

Ta bỗng hận, hận mây không chơi nữa
Ta sẽ tìm thắng cảnh cửa bồng lai 
Ngày thì dài, buồn lại rất dẳng dai 
Hãy vứt hết gánh lo mai sẽ chết.

Mây không đến trời oi bùng nắng xiết 
Vạn vật nằm sóng soãi kiệt hồn linh
Chim ngừng ca, hoa héo nhạt hương tình 
Ta hối hận van lơn rình mây đến.

Giờ mới hiểu mây là quân Thượng Đế 
Được sai đi ấp ủ kẻ trầm luân 
Ta sẽ theo mây phủ khắp nhân gian 
Và sẽ đắp mây trên trần nhà nữa.

Để khi trời rủa vắng mây 
Trên trần mây trắng lay lay đỡ buồn.














Sunday, February 11, 2024

 Giáp Thìn Xuân Tiểu Sài-gòn 
Hoa Kỳ rộ nở song song Hoàng Kỳ 
Thủ-đô tỵ-nạn nâng ly 
Mừng Xuân một phút niệm về Mậu Thân.


Monday, February 5, 2024

 Đưa tiễn nhau đi một buổi chiều

Nắng vàng chưa tắt đã buồn hiu

Trên trời mây trắng nhiều ngấn lệ 

Chằng chịt trên trần vết mực yêu.


Đón Xuân vui lại buổi hồi xuân 

Tề tựu thầy cô rộ áo quần

Khoe sắc đơm tình thân thuở ấy 

Thời gian con số chẳng còn chân.