Anh yêu lắm những nàng mây lơ lửng
Trời không mây anh nắn tượng nàng mây
Ta cùng trôi rong ruổi những tháng ngày
Đời vất vả đôi tay này phủ mát.
Ôi trời rộng mây vươn mình bát ngát
Về phương đông rồi lại dạt về tây
Cõi nhân tình một tấm vải lụa dầy
Che nước mắt lẫn môi phai cười thắm.
Dừng chân lại mây nghiêng mình lặng ngắm
Dãi giang sơn chữ S đẵm máu đào
Dãi Trường Sơn xương trắng chất mộ cao
Biển Đông lạnh triệu thây nào vẫn thét.
Giáp Thìn Tết Cửu Long khô ruộng chết
Mây giựt mình đổ lệ hết nguồn cơn
Vẫn không nguôi hạn hán, mặn nhập dồn
Triệu hồn oán còn oan còn thảm thiết.
Ta bỗng giận, giận mây đưa ta đến
Cõi hồng trần địa ngục hiện nguyên hình
Ác thú đeo áo mão mãi thành tinh
Ngồi chễm chệ ngai toà rình hãm hại.
Ta bỗng ghét, ghét mây không bay mãi
Sao lại dừng lải nhải cái điệp văn:
“Non sông sợ sóng nhiều năm
Trùng dương nổi sấm non trầm sông trơ.”
Ta bỗng hận, hận mây không chơi nữa
Ta sẽ tìm thắng cảnh cửa bồng lai
Ngày thì dài, buồn lại rất dẳng dai
Hãy vứt hết gánh lo mai sẽ chết.
Mây không đến trời oi bùng nắng xiết
Vạn vật nằm sóng soãi kiệt hồn linh
Chim ngừng ca, hoa héo nhạt hương tình
Ta hối hận van lơn rình mây đến.
Giờ mới hiểu mây là quân Thượng Đế
Được sai đi ấp ủ kẻ trầm luân
Ta sẽ theo mây phủ khắp nhân gian
Và sẽ đắp mây trên trần nhà nữa.
Để khi trời rủa vắng mây
Trên trần mây trắng lay lay đỡ buồn.