Total Pageviews

Tuesday, October 29, 2019

Cao Đẳng vắng người


Được tin sét đánh, trời ơi!
Hội ngộ Cao Đẳng vắng người Thanh Phương.
Chỉ vì thơ thiếu chút đường
Giai nhân hờn dỗi anh hùng đứng tim!
Lĩnh lời trợ lý Việt liền
Thân già độc lái tuốt miền Josê
Ngày đêm Bạch Cúc truyền nghề
Không ăn không ngủ bê về thơ chơi.
Trước là để đáp một lời:
“Làm sao quên hết sự đời” đây ta?

Một là ai cũng phải già
Đố ai tránh được?  Lo mà già thêm.
Đã khi đầu hói, răng mềm,
Trán nhăn, tóc bạc, mắt chêm hai tròng,
Tay run, gối mỏi, bụng vòng,
Thân nay phình khắp đường cong mất rồi!
Lo gì cũng thế mà thôi
Càng lo càng lỗ càng lôi thôi nhiều.

Hai là lo lắm đời tiêu
Chín phần bệnh tật thảy đều bởi lo;
Mỹ Linh, Đình Phước hỏi dò
Hai vị dược sĩ chứng cho lời này.
Năm mươi năm ấy vụt bay
Buồn nhiều vui ít, khổ đầy sướng vơi.
Mấy phen tưởng mộ yên rồi
Ai ngờ phúc đức thuyền trôi dạt bờ.
Mấy phen tưởng sống bơ vơ
Ai ngờ nàng sống, chàng ờ: “Hên ghê!”
Mấy phen tình phụ ê chề
Ai ngờ cơm nguội hơn mề phở tiên.
Mấy phen cạn bạc ráo tiền,
Ai ngờ trúng mánh mối liền thành quen.
Mấy phen rồi lại mấy phen
Thoát nguy vượt hiểm mới nên bây giờ.       

Trời cho vẫn sống trơ trơ
Có ai biết được chữ ngờ ngày mai;
Ngũ thập tri thiên mệnh ngay
Thầy kia cô nọ giờ đây ổn rồi.
Tuổi này cũng khá thảnh thơi
Còn chờ chi nữa sự đời chẳng quên!
Hay còn mắc nợ trần duyên
Sự đời sinh sự sóng xuyên xạc xào.
Dẫu cho lắm sự thể nào
Biết đâu đây dịp gỡ bao sự đời:
Chỉ cần một tiếng cười thôi
Lạ thay đá nặng tựa rơi khỏi lòng,
Ra về bỗng thấy thong dong
Ngỡ đâu mình mới lạc dòng suối tiên!
Biết đâu đây dịp có tiền
Đại gia, tiểu muội hàn huyên chuyện mình;
Biết đâu đây dịp hữu tình
Phương Mai, Vĩnh Phúc gương chình ình ra!
Biết đâu đây dịp xui gia,
Duyên xưa con cháu nối là kỳ duyên!
Còn nhiều chuyện nữa bạn hiền
Gặp nhau rồi sẽ trút niềm riêng tư.

Vài điều nhắn nhủ cuối thư:
Đình Trọng gác lại phiền ưu sở làm
Southwest rẻ mạt hai trăm
Mua thêm vé phụ năm lăm off liền!
Ở free sẵn có phòng riêng
Sợ ma đã có đuốc thiêng Thắng Đường!
Sì-leep-ing bag là giường
Thiên đường nào có thiên đường nào hơn?

Thanh Phương nàng hỡi chớ hờn
Vì nàng ta phải nhức chơn đau đầu
Miệt mài khuya sớm đêm thâu
Cà-fê G-7 thêm bầu rượu cay
Gọi hồn nương tử về đây
Giáng thơ thần tứ say say nhồi nhồi!
Nàng thơ đã nhập ta rồi
Đùng đùng sấm nổ cứ ngồi với thơ!
Giật mình cứ ngỡ là mơ
Thanh Phương chẳng thấy, thấy trơ một bà!
Khò khò rúng động trời à
Bấy giờ mới hiểu tai ta lãng rồi!

Thôi thì thôi thế cũng thôi
Bài thơ trả giá một đời cũng cam,
Miễn là hội ngộ tháng Năm
Bốn lăm danh sách mail thăm hội này.
Tham gia mười tám rõ đây
Hăm bảy còn lại có hay sự tình?

Còn ăn, còn thở, còn mình
Kỳ duyên hội ngộ linh đình tháng Năm.

Thang Chu – Anh Khóa 7 – March 22, 2016

















































No comments:

Post a Comment