By Thang Chu
California – February 24, 2016
Tình tang tính, tang tàng, tịch tịch
Tiếng đàn xưa trổi hịch núi non:
“Hổ phụ lại đẻ hổ con,
Cáo chồn lại đẻ lon ton cáo chồn.”
Đặng Xuân Khu vô hồn vô tính
Tự Trường Chinh vốn nịnh người trên
Cặp vợ chồng Pháp thương, nên
Nuôi ăn nuôi học luyện rèn trí nhân.
Nhưng ơi hỡi bản thân chồn cáo
Luyện khổ công chẳng tạo ra người
Nên hắn phản bội đúng thời
Tố cha mẹ ruột, khuấy đời mẹ nuôi.
Vụ Cải Cách hắn ngồi chủ tọa [1]
Chục ngàn người thân hóa không đầu
Tổng Bí Thư chức thật lâu
Hai lần giữ ghế, triệu câu oán hờn!
Máu tanh đó truyền chơn con đực
Đặng Xuân Hợp quan chức Việt Nam [2]
Trộm cắp tổ chức mới làm
Còn chuyện vụn vặt để đàn em sau!
Rúng động cả một bầu trời thẩm
Xứ Phù Tang nổi giận tống giam
Tẩy chay cả nước Việt Nam
Cắt hết viện trợ.
Lục tan văn phòng,
Khui từ đó cả dòng thảo khấu
Lãnh sự tòa đầu gấu lộng vô
Tòa đại sứ cũng một bồ
Lục lâm đạo tặc, ô hô, vui nhề!
Tu-nghiệp-sinh đề huề buôn lậu,
Cả buôn người.
Quả thấu trời xanh!
Góp hết bút viết cũng đành
Không sao kể hết tội danh cáo chồn.
Đó mới chỉ tiền đồn nước Nhật
Còn biết bao sự thật chưa khơi;
Chưa kể bốn bể khắp nơi
Cáo chồn tai tiếng tả tơi nước nhà!
Còn chi nữa!
Sao ta cứ khóc?
Sao không là lão trọc về hưu
Đàn câu vọng cổ sầu ưu:
“Bao giờ đất Việt giã từ cáo tinh?
Bao giờ khử Lê-nin khỏi nước
Để dân mình thoát được Cộng nô?”
Bây giờ! Đừng
hỏi: “Bao giờ?”
Bây giờ hãy đứng phất cờ tự do.
Notes:
No comments:
Post a Comment