Total Pageviews

Saturday, February 20, 2021

NHỚ ĐẾN LÚC XƯA

 Nhớ ngày mẹ đến Chúa Trời

Mẹ thường hát khúc nhạc rơi lệ này

Bố đi cải tạo tù đày

Một mình mẹ dẫn một bầy con thơ

Trông nhìn bốn  phía mịt mờ 

Bước chân đài các sa cơ vũng lầy 

Giặc Hà Nội thẩm máu tay 

Nhẫn tâm tàn sát miền Tây Sài Gòn! 

Mẹ kiên quyết bảo vệ con 

Thân đơn chống chọi quỷ sơn mặt người 

May thay thiên sứ từ Trời 

Đến thăm mẹ mở mắt ngời đức tin 

Trở về với Chúa cứu tinh 

Cuộc đời thay đổi vạn hình phước tuôn.

Vô thần Việt Cộng ác ôn

Làm sao thắng được Đấng nguồn sống khơi

Cầu cho dân tộc biết Trời

Thì Ngài ắt đổ phước vời vợi buông

Tan tành Đảng Tặc Hồ cuồng

Dân ta Hòn Ngọc Viễn Đông rạng ngời.

____


NHỚ ĐẾN LÚC XƯA

ST: Lê Văn Khoa


1. Từng lê chân bước khắp nơi trên con đường đời,

Từng mang đớn đau tâm hồn bối rối ưu tư,

Từng đêm than khóc, tiếc sao đã xa đường trời,

Tội lỗi trót mang quay nhìn bốn phía mịt mù.


ĐK: Nhớ đến lúc xưa, vì bao lỗi ta Ngài mang hình,

Ôi siêu thoát thay và quý thay.

Huyết thắm tuôn ra, chuộc bao lỗi ta vẹn tâm tình.

Nay ta có chi dâng hiến Ngài.


2. Lòng đang hoen ố biết đến bao giờ sạch trong,

Dầu luôn đấu tranh, thân tàn cứ mãi tả tơi,

Gặp bao giông tố bủa giăng biết bao giờ xong,

Tìm đâu cứu ân nơi người ở dưới gầm trời. Đ.K.


3. "Nầy con, mau đến!" Tiếng Giê-su đang nhẹ khuyên

"Đời Ta hiến con, xem dòng huyết báu tuôn ra,

Chuộc bao tội ác, chết thay con như đã tuyên,

Đừng nên nhởn nhơ, mau đều bước đến quê nhà." Đ.K.

No comments:

Post a Comment