Total Pageviews

Monday, October 31, 2022

NGƯỜI TO ĐÀN NHỎ

 iPad tác phẩm đầu tay 

Apple Pen vẽ người này là ai?

Người to đàn nhỏ máu dài 

Âm thanh đâu nữa hát bài yêu em.

Đỉnh đầu cháy rực tình nhen 

Rừng chưa kịp cháy mưa nhem ướt đầm.



RÂU TRỜI CHO

Sáu mươi năm sắp qua rồi 
Gần trời xa đất mới ngồi hiểu ra
Trời tạo nên cái người ta
Chẳng dư chẳng thiếu quả là tuyệt hay 
Hair đầu đẹp gái đẹp trai 
Chớ nên cạo trọc hóa ngay sư chùa 
Hair cằm miệng ấy chùm râu 
Khéo mà trau chuốt mới ngầu nam nhi
Hair lùn lùn nữa là chi 
Chẳng ai chăm sóc nên thì phải che!

Ông Trời khôn chẳng ai chê
Hair đầu nhanh khiếp mọc dầm dề tua 
Hair râu mọc chậm hơn rùa 
Hair lùn mọc đúng cửa chùa là ngưng.

Mấy người thuyết tiến hóa khùng 
Hair nào tiến hóa rất chừng mực đây.


Sunday, October 30, 2022

PHỞ 2 TÔ


Ta vẫn ước ăn liền hai tô phở 
Biết bao lần chỉ bỏ dở cuộc cờ 
Bỗng một hôm thấy có PHỞ 2 TÔ
Nghe rất lạ, ăn thì ô hô đã!

Sức nay yếu ăn liền thì no quá 
Bụng đâu còn hối hả tuổi xuân xanh
Hai tô liền bớt sáu chục phần trăm 
Nghe cũng tiếc, tiếc rằng ăn nghẹn ứ.

Nghe tương tựa cùng là “hai” một chữ 
PHỞ 2 TÔ như tiên nữ hai bên 
Cùng một cung giương bắn phát hai tên 
Ấy vô địch nên vào biên niên sử.

Hai tô phở nay không còn sức nữa 
PHỞ 2 TÔ rực lửa bữa lại ngon.




EM, NÀNG PHỞ

 Em, nàng Phở, đi vào dòng lịch sử 
Của quê hương nam bắc đủ vị hương 
Theo đoàn dân vượt bể khắp đại dương 
Chan hạnh phúc vào thiên đường thực phẩm 

Và vào cả những đêm mưa lấm tấm
Gió lạnh về em sưởi ấm lòng ta 
Có khi là chín nạm nước béo pha 
Khi đặc biệt em tô bà xe lửa 

Ta thích nhất tái gân bên song cửa 
Nhìn đoàn người vui sắm sửa chợ hoa 
Ta nghiến em nguyên chất vị ngọt ngào 
Nhai nhai nhẹ sợi gân nao nao ngậm.

Không kiểu cách, em không cần lụa gấm 
Em chỉ đem hương vị tẩm xác thân
Và lâng lâng nhịp sóng cái tinh thần 
Cho những kẻ hao mòn chân gối mỏi.

Em rực rỡ pha màu thêm mắm muối 
Hành, chanh, tiêu, giá trụng, rưới ớt tương 
Cả con đường sực nức vị bùi hương 
Truyền sức sống lan vào từng ngọn cỏ.

Đời cứ mãi nhai hoài cơm chửng đó 
Sáng trưa chiều thịt cá bó rau xanh
Lắm lúc nhìn ngán ngẩm bữa nguội tanh 
Em lại đến thở hương tràn nhuỵ sống,

Khiến sông núi rủ nhau cùng rung động 
Thuyền căng cờ lại lướt sóng ra khơi. 


Friday, October 28, 2022

CÔ ĐƠN

 Cô đơn càng đổ cô đơn
Cho đêm ngắn ngủi dài hơn năm trường 
Cho người viễn xứ tha hương 
Càng ru giấc ngủ càng giương cánh buồm 
Ra khơi tìm lại nụ hôn 
Tình yêu ngắn ngủi chôn lòng đại dương. 
Oan tình như sợi tơ vương 
Đông tây hai mối giăng đường nối nhau
Nỗi sầu lại nối nỗi sầu 
Cố đờn mong phá nhịp cầu cô đơn
Càng đờn càng đau đớn hơn 
Cô đơn càng đổ có đờn càng cô. 

Thursday, October 27, 2022

Thuyền Mộng

 Thơ điên không đến cả đêm nay 

Hàn Mặc Tử đi vắng suốt ngày 

Trăng rằm sao bán nay hay ế

Bùi Giáng lang thang kệ rủi may.


Mình ta thao thức nhớ em xưa 

Lộng lẫy đài son mấy chẳng vừa 

Quyền quý cao sang vua chúa đến 

Ta ngồi dệt mộng bến đò trưa.


Lễ cưới sang sông cuộc huy hoàng 

Thuyền rồng chắp phượng loáng hào quang 

Thuyền ta bé quá mang không nổi 

Đành chở tình duyên đổ trường giang.


Cứ ngỡ đò đưa giải nghệ rồi 

Một chiều em gái đón thuyền trôi 

Hoàng hôn hồng tím ngôi trời rộng 

Lay động lòng ta mộng nữa rồi.

Nàng Thơ Hồng

 Nàng thơ đỏ yên bình trong giấc ngủ 

Mộng mơ chàng pháo thủ ngự lâm quân 

Quanh mấy hàng bảo vệ khắp xa gần 

Chờ hoàng tử hay thi nhân nào đến?


Ta ao ước được làm nhung đỏ ghế

Được nàng thơ ngã bóng ghé vai mềm 

Cả toà tiên yên nghỉ giấc mộng êm

Ôi hạnh phúc trần gian thêm nhịp sống.


Nàng thơ ngủ cả không gian lắng đọng 

Bầu trời xanh hóa đỏ ngóng tin chờ 

Mây ngừng trôi nghe nhịp thở giấc mơ 

Chờ nàng thức xuyến xao bờ đại hải.


Ôi ta ước là thi nhân khờ dại 

Nhuộm cả mình sắc đỏ trái lựu hồng 

Dâng nàng thơ cả sức sống mênh mông 

Còn sót lại qua thơ không hối tiếc.


Bao giờ mắt biếc áo hồng

Hoàn lương tỉnh mộng ta bồng ra khơi.




Saturday, October 22, 2022

HỘI MỰC PHA MÁU

 HỘI MỰC PHA MÁU 

Thang Chu - October 21, 2022


Một đêm trắng, Hội Thơ Điên thành lập 

Ánh trăng soi dẫn lối rập rình đi 

Ba chúng ta cùng đạp sóng quản gì 

Vượt ngàn núi, băng sông, phi ngọn gió.


Rồi vượt cả thời gian không gian đó 

Ta trở về đất nước ngó mà thương 

Sao lạ thay ngay cả những tên đường 

Ghi một bọn sát nhân phường phản bội.


Hàn Mặc Tử bán trăng gây quỹ hội 

Giúp dân oan kiếp lặn lội xin quan 

Chi xin chừa một thỏi đất trồng lang 

Mà quan cướp sạch sành sanh chớp nhoáng.


Trăng vẫn ế nên dân oan vẫn oán

Trăng khuyết rồi nên hoạn nạn dân mang 

Thiên hạ chê: “Mặc kệ gã trăng vàng 

“Dân oan oán đến hàng ngàn cũng vậy.”


Bùi Giáng giận lang thang ngòi bút vẫy

Kể sự đời lột mặt mấy lũ quan,

Bầy văn nô ăn bỗng lộc viết càn 

Bợ cả đít thằng ngu mang tiến sỹ!


Ôi thương quá những hoa hậu phong đĩ 

Cho lũ quan được thỏa chí nam nhi!

Thương tài nhân rũ ngục bởi chỉ vì

Cất tiếng nói lương tâm khi nước loạn.


Trăng vằng vặc Hội Thơ Điên uống cạn 

Chén máu thề vung bút táng quan tham,


Mực pha lẫn máu dân Nam 

Đem làm vũ khí trừ gian diệt tà

Non xanh nước thẳm sơn hà

Tái sanh dải đất ông bà tổ tiên.