By Thang Chu
March 24, 2016
Một cú phone gọi tôi lúc 9:00 sáng Chúa Nhật thì
thật không bình thường.
“Ông tới chưa?
Hôm nay đổi giờ sớm một tiếng chắc ông quên à?” Tiếng nói chị Sương bên kia phone gấp rút.
“Tôi đang lái xe sắp đến rồi.”
“Cảnh sát nhiều quá ông ơi. Tôi sợ!”
Khi tôi đến thì cảnh sát nhiều thật. Ít nhất bốn chiếc ở đây, thêm xe cứu hỏa và
xe cẩu xe. Nhà nguyện này ở đây đã bốn năm
rất bình yên. Chuyện gì vậy? Tiếng đàn piano chị Liên vẫn đang chơi ở phòng
trong mà?
“Phong gọi cảnh sát đó ông,” chị Sương nói, “Tôi đến
đây khoảng một tiếng rồi mà không dám vô nhà nguyện, cứ ngồi trong xe đây, nên
gọi ông đấy.”
……….......
Sáng Chúa Nhật đầu Spring 2016 đổi giờ sớm một tiếng
mà Phong vẫn dậy sớm trước hai tiếng để đi lễ.
Thật trái với thói quen thức dậy trễ.
Nhưng rõ ràng là anh ngủ không được.
Trời 8:00 sáng với ánh Xuân rực rỡ khắp bầu trời
xanh ngát thật thú vị để đi bộ xuyên qua một số dãy văn phòng trước khi đến dãy
có nhà nguyện nhỏ. Phong thấy hai thiếu
niên khoảng 16, 17 tuổi đứng trước một office và hai thiếu niên khác, một là nữ,
đang ngồi trong chiếc Toyota trắng đậu gần đó, mới toanh còn bảng số tạm của
dealer.
“Good morning, what’s up, men?” Phong vui vẻ hỏi.
“We get lost.
Please show us where is Beach boulevard?” Một thiếu niên đáp lại với ánh mắt lảng tránh.
“Take this street and you will get there. À, you là Việt Nam hả?”
“Ừ! Thank you.”
“Trời đẹp quá!
Have a good day!” Phong nói lớn và
quẹo qua đường kế mà đi không nhìn lại.
Linh tính cho anh biết chuyện gì xảy ra rồi. Cộng thêm kinh nghiệm chiến trường của một thời
băng đảng thì đây rõ là phi vụ gì đây.
Anh rẽ sang dãy nhà nguyện kế đó để khuất hẳn tầm nhìn của họ và gọi
911.
Gần năm
xe cảnh sát đến bao quanh mấy dãy office và dãy nhà nguyện. Một chiếc đến riêng Phong và viên cảnh sát
nhanh nhẹ mở cửa xe mời Phong ngồi sau, đóng cửa lại, và lên kiếng xậm màu.
“Anh có thấy họ trèo tường hoặc ăn trộm gì không?” Viên cảnh sát nhìm chăm Phong hỏi.
“Không, sir,”
“Vậy, tạì sao anh nghĩ họ là kẻ trộm?”
“Vì trước đây tôi là kẻ trộm, trùm băng đảng, nên
tôi biết đứa nào ăn trộm qua cách nói chuyện và cử chỉ.”
“Ha, ha, ha!”
Viên cảnh sát không nín được bật cười lớn rồi ghi chú vào sổ tay tên và
số ID của Phong. Rồi ông chạy xe vòng
qua dãy office hiện trường, chỉ mặt từng tên thiếu niên cho Phong xác định đúng
hay không. “Đúng là tên này. Tên này cũng đúng luôn,” ông gọi bạn đồng
nghiệp đứng ngay cạnh những tên đó sau khi xác nhận lời Phong.
Vài phút sau nhiều xe cảnh sát Garden Grove nữa đến
chặn cả hai đầu vào của dãy office phía sau dãy nhà nguyện đó. Họ chặn một ngõ ở đường Brookhurst, một ở
Lampson. Lại thêm một xe chữa lửa dài
ngoằng đến. Rồi một xe tow đến. Rồi cảnh sát lại tới thêm chia nhau đi bộ vòng
quanh dãy nhà office, dãy nhà nguyện và mấy dãy kế đó.
Một tiếng sau cảnh sát vẫn còn đó. Xe tow bắt đầu cẩu chiếc Toyota cáo cạnh đi. Ít nhất sáu thiếu niên bị bắt lên xe cảnh sát. Xe chữa lửa cũng rút lui.
---------------------------
Tôi vào nhà nguyện lúc 9:00 sáng đó theo lối đường
Brookhurst, giờ đã thông, thấy chị Liên đang chơi piano trong phòng sát cửa sổ
nhìn qua dãy office kia. Chúa Nhật nào
chị cũng tới đây sớm hơn ai hết để mượn phòng luyện piano.
“Sao cảnh sát nhiều thế chị?” Tôi lo lắng hỏi chị.
“Thế à! Tôi
ngồi đây không thấy gì. Nhưng lúc nãy tôi
có thấy hai đứa trẻ trèo tường bên kia,” chị hoảng hốt trả lời.
“Chị có gọi cảnh sát không?”
“Không. Tôi
sợ phiền phức lắm. Mà có dính dáng gì tôi
đâu. Chúng trèo tường bên kia mà!” Rồi chị tiếp tục đàn piano như chẳng có chuyện
gì xảy ra.
“Vậy là có ít nhất sáu thanh thiếu niên tòng phạm
vụ đột nhập burglary này. Bốn tên đứng
ngoài. Ít nhất hai tên bên trong,” tôi cắt
ngang tiếng đàn chị, “Cảnh sát đã bắt bốn tên đứng ngoài rồi, chị muốn ra nói cảnh
sát chị thấy hai tên leo tường không?”
“Thôi, thôi, tôi không muốn phiền hà đâu. Chuyện không dính dáng gì tôi cả,” chị lập lại
điệp khúc cũ “không dính dáng gì tôi” như đã ăn sâu vào tiềm thức.
“Nhưng chị gọi thì có ai biết gì đâu, mà còn ngăn
chặn bọn gian nữa, nếu không, chúng cứ đi trộm hoài thì loạn cả vùng Little
Saigon mình.”
“Thôi đi, với lại tiếng Mỹ tôi cũng dở lắm, ấp a ấp
úng thì hại cả thân.”
“Không sao đâu, vùng Garden Grove này cảnh sát Việt
mình đông lắm chị ạ,” tôi cố thuyết phục chị lần nữa.
“Thôi đi. Nếu
có xảy ra ở đây nữa thì tôi gọi ông, rồi ông muốn làm gì thì làm.”
---------------------------------
Thế mà Phong lại là người hùng hôm nay dù anh là
người bệnh tâm thần sau trận
thanh toán băng đảng, dù anh hay
sợ hãi khi ai lớn tiếng. Không có anh thì
chắc chắn đã có một vụ trộm, nếu không nói là vụ án, xảy ra ở đây, và chắc chắn
nhiều nơi khác nữa, nếu vụ này trót lọt, khắp quanh vùng cộng đồng Việt.
“Wow! Cám ơn
Phong đã không sợ mà còn gọi cảnh sát đến,” tôi vừa vỗ vai Phong vừa thầm thì
như tâm sự.
“Em sợ chứ.
Anh biết em bệnh hay sợ mà. Em sợ
tụi nó nhớ mặt em rồi trả thù,” Phong lấm lét thì thầm với tôi như sợ ai đó
nghe.
“Sợ sao vẫn làm?”
“Em vẫn còn
sợ đây! Nhưng em nghĩ Chúa đã cứu em khỏi
băng đảng trộm cắp nên em phải đền ơn Chúa.
Trước em ăn trộm, giờ em bắt trộm,” Phong nói với ánh mắt ngây thơ tươi
sáng đầy hứng khởi.
“Sợ mà vẫn dám làm,” tôi thầm thì với chính mình. Và như với mọi người, “Sợ mà vẫn dám làm.”
Anh hùng không phải là không biết sợ, nhưng anh hùng
thật sự là người sợ mà vẫn làm, làm vì đại nghĩa. Thật là bài học lớn cho tôi hôm nay.
“Phong à, cám ơn Phong dạy tôi một bài học lớn vô
cùng,” tôi nói lớn khiến mọi người quanh đó quay lại nhìn.
“Không dám đâu anh,” Phong khiêm nhường đáp, “Mà
em dạy anh gì?”
“Bây giờ tôi mới thấy cả đời phải học, thậm chí học
từ người tầm thường nhất, từ người nhát gan nhất, từ người yếu đuối nhất, nếu
người đó biết nghĩ đến phúc lợi những người khác. Thank you again, Phong,” tôi không ngăn được
nước mắt khi thốt lớn lời này.
Sunday đầu Xuân 2016 hôm nay sẽ là một trong những
ngày đẹp nhất đời tôi với hình ảnh một anh hùng tầm thường sống giữa một xã hội
đầy sợ hãi.
Lắm khi một hành động anh hùng nhất lại chỉ đòi hỏi
một con người khiêm nhường nhất.