Ai tiễn người đi một buổi chiều
Bước chân Biển Cát vẫn còn kêu
Hồn thơ chửa dứt thêu bao mộng
Hơi thở đã tàn bút gãy tiêu.
Tưởng rằng giải nhất nắm trong tay
Năm tới đãi Cao Đẳng tiệc say
Vảy bút mười ngàn đây đã sẵn
Ai ngờ Biển Cát biệt xa bay.
Tôi về thương nhớ bạn tôi thay
Đã hẹn cùng nhau giật giải này
Vung bút tung hoành xoay vũ trụ
Giữa đường gãy cánh trách trời mây.
Tôi thề nối bút bạn vào tôi
Nối cả hồn thơ cả xác đời
Tung chữ ném vầng phơi Hương Thủy
Sóng tràn Biển Cát dạt ra khơi.
