By
Thang Chu - August 8, 2015
Yêu
tổ quốc hơn yêu tổ chức,
Tổ
quốc là nơi rứt ruột ra;
Còn
tổ chức kia chỉ là
Công
cụ phục vụ dân ta mạnh giàu.
Tuyên
Ngôn Độc Lập làu làu thuộc:
Người
sinh ra vốn được NGANG NHAU;
Được
QUYỀN SỐNG; quyền mưu cầu,
MƯU CẦU HẠNH PHÚC là câu vỡ lòng.
TỰ DO ấy quyền không ai cướp;
Đó
là quà ơn phước God ban.
Muốn
nhân quyền bất khả phân:
Chính
phủ phải lập do dân rõ ràng.
Quyền
chính phủ dân ban đầy đủ,
Dân
thuận lòng chính phủ mới nên.
Chính
phủ nào hóa kên kên,
Mổ,
rỉa, móc mắt dân rên thấu Trời,
Thì
dân phải thay dời chính phủ,
Lập
chính phủ phục vụ dân công;
Dựa
trên nguyên tắc Tuyên Ngôn:
“AN
NINH, HẠNH PHÚC” là tôn chỉ đầu.
Ấy
chính phủ nàng dâu tổ quốc;
Tổ
chức chính phủ gốc từ dân.
Đem
lên mà để bàn cân
Tổ
quốc, tổ chức, dân cần xác minh:
Yêu
tổ quốc dâng mình cống hiến;
Dùng
tổ chức thực hiện Tuyên Ngôn.
Tổ
chức nào chẳng nên hồn,
Nhân
dân bỏ phiếu truất luôn chính quyền.
Ấy
định luật lưu truyền căn bản;
Nhìn
những nước hùng tráng mà xem.
Thương
cho dân Việt yếu hèn,
Nghìn
năm nô lệ đã quen độc tài.
Nay
đến lúc mở tai mở mắt
Vào
xem tin mạng bắt rất nhanh.
Tha
hồ mà hỏi mà han,
Tha
hồ mà học tinh thần tự do.
Học
nước Mỹ tự lo tự túc,
Hai
trăm năm lập quốc mà thôi;
Bao
nhiêu sóng dập gió bồi,
Nhờ
yêu dân chủ vững đôi tay chèo.
Học
Hàn Quốc trước nghèo thê thảm
Sáu
mươi năm quyết bám tự do;
Nay
dân họ sướng họ no;
Samsung
điện thoại, xe đò Hyundai.*
Cam-bốt,
Thái, Lào kề bên vách
Vượt
Việt Nam cái phạch như chơi:
Tự
do họp báo nói cười,
Tư
do tôn giáo kính Trời yêu nhân.
Nói
đến thế đau dần như cắt:
Nước
Việt mình quặn thắt lầm than.
Thúy
Kiều xưa chỉ một nàng,
Thúy
Kiều nay xếp hàng hàng xuất dương!
Bác
Hồ trước lên đường “cứu” nước
Sau
cùng rồi cháu rước khách chơi;
Để
rồi bị bắt tơi bời,
Hết
Sing lại Mã nhục đời Kiều nhi.**
Ba
ngàn bé thiếu niên xuất cảng
Qua
bên Anh cướp cạn, bán dâm.***
Còn
đâu thể thống nhân tâm,
Ai
hỏi: “Đâu đến?” Âm thầm dấu tên!
Xưa
danh Việt vang rền sông núi:
Ngọc
Viễn Đông nở mũi nở mày.
Vì
ai ra cảnh thế này,
Vì
ai dân Việt ăn mày khắp nơi?
Không
thể nữa! Đò rời không bến;
Phải
theo dòng xuôi đến tự do.
Năm
triệu Hải Ngoại ấm no
Sẵn
sàng cứu trợ tiếp cho dân mình.
Dân
trong nước thình lình quật khởi
Bất
bạo động một mối bắc nam.
Như
công nhân chín chục ngàn
Đòi
quyền bảo hiểm bỏ làm đình công.
Chính
phủ sợ: Lỏng vòng tay sắt;
Co
lại vòi: Xụi mặt hung hăng.
Hai
mươi triệu đảng viên chăng?
Còn
bảy mươi triệu là dân hiền lành.
Hãy
đứng dậy ta dành sự sống,
Bản
Tuyên Ngôn đánh động lương tâm
Rành
rành đã rõ không lầm:
Tổ
quốc trên hết, nhân dân là đầu.
Cớ
đâu mặt dầu dầu ủ dột!
Tổ
chức là cái cột mà thôi;
Cột
kia khi đã mục rồi,
Đồng
tâm ta đứng bứng rời cột kia.
Dựng
cột mới: Phiếu chia nhiều thắng,
Bầu
cử là súng bắn thần công.
Bầu
cử đầu phiếu phổ thông:
Dân
bầu, dân cử, dân đồng một câu.
Bỏ
cái thói dân bầu, Đảng cử,
Dân
bầu bầy đệ tử Đảng thôi!
Bầu
thế là nghịch ý Trời:
“MỌI
NGƯỜI BÌNH ĐẲNG SỐNG ĐỜI TỰ DO.”
Hãy
đứng dậy thiên cơ đã đến!
Hãy
tràn đường thắp nến thương yêu!
Không
giọt máu đổ tiêu điều,
Không
một tiếng súng nổ liều mạng oan.
Hãy
nhìn lại liên hoàn xụp đổ
Khối
Liên-xô đồ xộ ngã lầu.
Nhờ
dân tràn xuống muôn đầu
Đòi
quyền dân cử, dân bầu mới thôi.
Lấy
công lý cuốn trôi bạo lực;
Đem
Tuyên Ngôn mẫu mực hiến chương.
Việt
Nam sẽ lại phú cường:
Dân
giàu nước mạnh bốn phương an lành.
May
God blesss you
* Sing =
Singapore; Mã = Mã-lai-á, Malaysia.
No comments:
Post a Comment