Total Pageviews

Thursday, March 28, 2019

Cộng Sư

Tất Đạt Đa ở Thích Ca,
Thích Thanh Cường ở nước ta theo Ngài. ❤️
Đạt Đa từ bỏ cung ngai,
Thích Thanh Cường cứ chân dài bám theo.😂
Đạt Đa bỏ mặn bò heo,
Thích Thanh Cường cứ nhậu mèo chó luôn. 🤑
Đạt Đa chân đất vải suông,
Thích Thanh Cường cứ thuyền buồm giầy Tây.😜
Đạt Đa diệt dục thân gầy,
Thích Thanh Cường cứ đêm ngày cầu lông.👩‍❤️‍💋‍👨👩‍❤️‍💋‍👨🏂⛹️‍♂️
Đạt Đa tránh gái tránh ông,
Thích Thanh Cường cứ bế bồng trai xâm.🏃‍♂️
Đạt Đa tịnh khẩu tịnh tâm,
Thích Thanh Cường bấm ầm ầm Iphone.👤
Đạt Đa khiển trách ác ôn,
Thích Thanh Cường tiến nhờ đồn công an.☠️💀
Đạt Đa thiền định âm thầm,
Thích Thanh Cường nhạc rầm rầm giựt tưng.💃💃🚶‍♂️
Đạt Đa thấy khổ khóc rưng,
Thích Thanh Cường tự sướng rung đất trời.🏂👨‍❤️‍💋‍👨
Đạt Đa nghiêm cấm nhạc đời,
Thích Thanh Cường hát hết hơi nhạc tình.👩‍❤️‍👨👩‍❤️‍👩
Đạt Đa tìm chốn linh thiêng,
Thích Thanh Cường chốn chùa chiền ăn chơi.🤹‍♂️🤼‍♂️👄
Đạt Đa bể khổ ra khơi,
Thích Thanh Cường bể hồ bơi phơi trần.💪💅
Đạt Đa khóc chốn trầm luân,
Thích Thanh Cường khóc tình nhân lụy tình.👄💋
Đạt Đa hướng vọng tâm linh,
Thích Thanh Cường thiến mà tinh vẫn còn.💓💟💝
Đạt Đa nợ nước nợ non,
Thích Thanh Cường nợ chồng lon Sài-Gòn.🐷🍺🍻

Đạt Đa ở cõi tiên bồng
Niết Bàn tĩnh lặng khóc ròng Cộng Sư.🙄

_____

Được biết “ Thầy “ là người luôn ăn mặn và thường xuyên đi nhà hàng Nhật sang trọng để ăn sushi , cá sống .
      Quanh năm “ thầy “ không tu hành gì mà chỉ thích đi du lịch , chơi vũ cầu , mặc đồ mô đen , chụp hình “ tự sướng “ . Cuối tuần “ thầy “ đi xem ca nhạc và chụp hình với các nam người mẫu . “ Thầy “ nổi tiếng với một loạt kiểu hình phản cảm như mặc đồ quân đội , cầm súng ống đứng cạnh xe Jeep , mặc áo tu hành đội mũ Công An , thè lưỡi liếm môi chu mỏ trông rất đĩ . Nổi tiếng hơn nữa là thầy sở hữu Iphone 6 đầu tiên ở Hải Dương ,  bỏ ra hơn 600 triệu vnđ mua phone Vertu , mua xe Maybach  cả chục tỉ đồng .

 Với số má ăn chơi như vậy , Đảng và nhà nước XHCN Việt Nam đã cấp riêng cho “ Thầy “ chùa Cương Xá ở Hải Dương với khuôn viên đất rộng (7.000 m2) gồm 5 gian tiền đường và 3 gian hậu cung, mỗi gian rộng 4,5 m, toàn bộ tường bằng đá, mỗi viên đá dài 40 cm, ngang 30 cm, dày 30 cm . Tổng chi phí xây dựng Chùa lên tới 21 tỉ đồng làm nơi trụy lạc .

* Hình “ Đại Đức “ Thích Thanh Cường chụp tại sân chùa Cương Xá ( Hải Dương ) trong bộ hoàng bào của Trung Hoa cổ đại .

Mơ Trúng Loto

Đợi chi trúng số Thần Tài
Lao động ta cứ Thần Bài mà theo
Vinh quang chẳng ở mè nheo
Mồ hôi nước mắt mới theo kịp đời
Cứ mơ với mộng để rồi
Nhà tranh vách đất cứ ngồi đó sao
Chung tay ta đứng lên nào
Pala thắng tiến tiền ào ào vô 💪🧜‍♂️⛹️‍♀️🏄‍♂️🤸‍♀️🤸‍♂️💃💃
Miền Tây thẳng cánh cò bay
Ruộng vườn bát ngát gạo đầy vựa kho. 😍😄😃
Từ ngày "giải phóng" tràn vô
Cò rơi gãy cánh, dân sơ xác người 🤑🤒
Nước mắt thay cho tiếng cười
Đồng khô, đất mất, sông hôi, nước vàng. 🤕🤢
Cửu Long Giang!  Cửu Long Giang!
Đồng bằng đã chết oán than vang trời. 😵🤮
Đâu còn ru tiếng hò ơi
Đâu còn cổ nhạc vọng đời yêu thương 🧐😲
Chỉ còn chụp giựt cướp đường
Chỉ còn inh ỏi loa phường vô tâm 😞😓
Miền Tây dân khóc âm thầm
Bỏ quê, bỏ ruộng lao thân Sài Gòn. 😡👽☠️

_____

THƯƠNG QUÁ MIỀN TÂY ƠI!

Tôi có 10 phòng trọ thì hết 9 phòng là dân miền Tây Nam bộ thuê.
Họ là những người dân ít học, làm những việc phổ thông, thu nhập bấp bênh.
Vậy nên thu những đồng tiền cần lao từ họ thấy khó khăn, ngập ngừng lắm.
Có lẽ tôi là một ông chủ trọ ít giống ai: người mới đến không cần thế chân đã đành, mà có khi cũng không nộp tiền ngay mà đợi đến khi làm có tiền. Có người cả hai vợ chồng làm hồ, bị chủ thầu quỵt lương, tôi cho thiếu ba tháng tiền trọ cả điện nước, sau làm có tiền lại họ thanh toán đầy đủ. Họ nói, may có anh cho thiếu chứ không thi bọn em phải về quê.
Tôi hiểu, về quê với họ là bước đường cùng.
Vì có đến bước đường cùng, họ mới bỏ quê đi tha phương cầu thưc, mà phải trở lại quê thì..
Với những người khác, thiếu và chậm tiền trọ là chuyện thường, cũng có vài trường hợp bỏ đi, nhưng không đáng kể.

Miền Tây Nam bộ, gọi là ĐBSCL, một vùng đất trù phú, tôi được nghe, được học từ khi miền Nam chưa được "giải phóng". Rằng đó là vựa lúa không những nuôi sống được cả Việt Nam mà còn cả Đông Dương.
Chỉ bốn năm sau "giải phóng", tôi đã có mặt ở vùng đất ấy. Tuy tôi làm công nghiệp, nhưng do sống cùng dân bản địa nên tôi ít nhiều hiểu về họ.
Vùng đất màu mỡ trù phú bao đời, làm chơi ăn thiệt, được thiên nhiên ưu đãi, đã sinh ra một tầng lớp dân chúng rộng rãi, hào sảng và tốt bụng, nhưng cũng có nhược điểm chết người: không lo đến ngày mai, nay hết mai lại có.
Ngay đến những người tận cùng, không vốn liếng buôn bán, không ruộng đất để cấy trồng, thì họ đạp xe lôi hay đi mần mướn: phát cỏ, cấy lúa, gặt mướn, mùa mưa thì giăng câu, lờ lợp kiếm cá... Hề gì, hết lại có, chơi xả láng sáng về sớm.
Họ cũng không chú ý đầu tư cho con cái bằng giáo dục, mà chỉ quan trọng là làm ra tiền, tiền tươi thóc thật. Thành ra đến một thôn ấp ta thấy trai gái trẻ trung ngời ngời nhưng không biết chữ là lẽ thường, chỉ biết đọc biết viết là khá lắm rồi. Từ "giải phóng" đến nay, tình hình không biến chuyển bao nhiêu cả do quan niệm của dân chúng và không chú trọng đầu tư của nhà cầm quyền. nên đây vẫn là vùng trũng của giáo dục cả nước...

Hơn 40 năm, đến nay, cuộc sống được thiên nhiên ưu đãi, dễ dàng đã dần dần không còn nữa, mà họ cũng không lý giải được nguyên nhân.
Ngày trước, việc làm nông đươc tiến hành bởi những lão nông tri điền, bao đời gắn liền với thổ nhưỡng ấy, vùng đất ấy.
Ngay cả những người lãnh đạo ở cấp cao như Ty, Sở, Bộ Canh nông chẳng hạn,họ được học hành bài bản, nhưng cũng trên nền tảng thổ nhưỡng của vùng đất quê hương ấy.
Năm một mùa lúa thôi, gặt và đốt đồng xong là đến mưa xuống, nước thương nguồn sông Mekong đổ về, mang theo phù sa bồi đắp cho ruộng đồng. Cùng đó là lượng cá lớn từ
hồ Tông lê Sap theo sang, bắt đầu một mùa nước nổi. Phải nói kinh tế mùa nước nổi là đặc trưng của vùng ĐBSCL. Giăng câu, bắt cá, hái bông súng, điên điển, muối dưa bồn bồn, làm mắm cá linh... những đặc sản mang hồn cốt Nam bộ.
Người và thiên nhiên cứ sống hài hòa như thế đời nọ đến đời kia, người ta "sống chung với lũ", thiên nhiên không cần con người "cải tạo".

Tất cả thay đổi khi xã hội miền Nam được điều hành bởi những người đến từ vùng đất khác, quen với thổ nhưỡng khác, tư duy và văn hóa khác.
Họ không chấp nhận chỉ có một mùa lúa, mà phải "không cho đất nghỉ, không ngưng tay ta", phải có những cánh đồng 5 tấn, 10 tấn như Thái Bình thời đánh Mỹ.
Thế là họ nghĩ ra những giống lúa ngắn ngày, năng suất cao (nhưng giá trị thương phẩm thấp).
Mùa tiếp mùa, đất quay vòng ngay, không kịp phục hồi, bồi bổ mà phải tăng cường nhiều phân hóa học, dẫn đến đất bạc màu, lại phân hóa học, cứ thế quẩn quanh.
Người ta, thay vì "sống chung với lũ" như trước kia, thì nay lại đắp đê bao chống lũ. Việc này đã triệt tiêu kinh tế mùa nước nổi truyền thống, đưa miền Nam "tiến kịp" miền Bắc.
Đắp đê bao chống lũ, đất làm lúa không được ngâm nước nên sâu rầy không bị tiêu diệt tự nhiên như trước nữa, mà phải sử dụng thuốc trị sâu rầy. Quá trình miễn dịch nên sâu rầy ngày càng khỏe lên, thuốc sâu rầy lại phải nặng đô lên, làm cho đất bị ô nhiễm, nước bị ô nhiễm. Cộng với nhà máy giấy Lee & Man, nhiệt điện than Tàu, đập thượng nguồn sông Mekong do người Tàu khống chế... Tất cả đang dần biến miền Tây thành miền đất chết.
Làm ra hạt lúa đã khó, lại bị thương lái ép giá vì lợi ích các doanh nghiệp xuất nhập khẩu độc quyền. Thành ra VN là nước xuất khẩu lúa gạo thứ nhì thế giới mà dân làm ra lúa gạo hưởng lợi ít nhất. Giá phân bón, thuốc trừ sâu nằm trong tay các nhóm lợi ích sân sau mặc tình tăng giá, mà không thể dùng ít được. Người dân làm lúa gần như không công.

Miền Tây đang trở thành miền đất chết.
Người miền Tây bỏ chạy tứ tán, họ có mặt tại Sài Gòn, Biên Hòa, BRVT, Bình Dương..., làm việc trong những KCN và làm tự do, với mức lương đủ cho họ tồn tai, tồn tai chứ không phải sống.

Miền Tây đang trở thành miền đất chết.
Miền Tây không phải quê hương tôi, cũng không phải quê ngoại xắp nhỏ, nhưng miền đất ấy là cuộc đời tôi thời trai trẻ.
Mỗi khi nghĩ lại và nhìn người miền Tây hôm nay, tôi không khỏi ngậm ngùi.
Thương quá miền Tây ơi!

FB Tan Tran

Thursday, March 21, 2019

Em là hoa mà đời không thể thiếu.

                                                              
Em là hoa để ta là ước mộng
Hai chúng mình lao cuộc sống thần tiên
Giữa cuộc đời bao sóng dữ đảo điên
Giữ nụ cười hoa tươi trên bão tố.
Ta thương tặng cuộc đời nhiều đau khổ 
Vạn sắc hoa lấp kín chỗ tan hoang
Vạn hương hoa tỏa ngát dịu điêu tàn
Để vui sống chỉ bấy ngần năm tháng.
Em là hoa để ta là mưa nắng
Tưới đời em, em lại thắm tươi hồng
Em lại đem cho đời giấc mộng lòng
Em là hoa mà đời không thể thiếu.
Nhưng em ơi Tàn Nhẫn là giai điệu
Nhịp sống đời vội vã níu mùa xuân
Ngắt cành hoa chẳng một chút ngại ngần
Sau chiêm ngưỡng lại ném quăng bên suối
Ngoảnh mặt đi để mình em buồn tủi
Trôi lạnh lùng dòng nước cuối trời xa.
May mắn thay bên em đã có ta
Mỗi mùa xuân nắng ấm ra mở lối
Vực hoa ḍậy từ cõi mờ tăm tối
Em sống lại trăm lần trổi sắc hương
Đem tình yêu hy vọng rãi bốn phương.
Em là hoa mà đời không thể thiếu.
The Flower Fields 2019