CHÔN NHAU CẮT RỐN KHÁC NƠI
Thang Chu
Tôi về lại nơi chôn nhau cắt rốn
Năm mươi năm bề bộn nửa đời người
Mùi quê hương còn phảng phất tre tươi
Mùi pháo kích còn rơi nơi đâu đó
Mùi pháo Tết thoảng vương nơi đầu ngõ
Mùi bánh trưng kỷ niệm tỏa lá thơm
Cả không gian tuôn đổ ảnh chập chờn
Pha mùi tóc em xưa còn hay mất?
Sài-gòn sửa tên rồi ôi nước mắt
Ướt áo ai dài chảy thắt quặn lòng
Ướt áo tôi và cả áo tiên rồng
Lăn trên má tượng đồng trơ trơ ngó
Tôi rặn hỏi cụ già buôn rau bó:
"Con đường xưa cư xá ngõ vào đâu?"
Tay run run bà nhấc khẻ gãi đầu:
"Tên đã đổi lão rầu không còn nhớ!"
Chân vẫn bước mà lòng sao bỡ ngỡ
Có phải đây nơi ở thuở thiếu thời
Có phải đây nơi cắt rún chào đời
Mà sao lạ giọng người nghe cũng khác
Dừng chân quán cà-phê thoảng tiếng nhạc
"Bao nhiêu năm rồi còn mãi ra đi"
Rồi giật mình để tự giận mình khi
Sai-gòn mất tên vì mình quá nhỏ
Dừng chân mái trường xưa rập cờ đỏ
Đỏ cổ em ngây thơ học bỏ cha
Khẩu hiệu nhồi năm tháng vẫn ê a
Chiều tan học lê la làng vé số
Dừng chân hỏi cột đèn con mắt trố
"Đã chán chưa một kiếp cố soi đường?"
Đèn rưng rưng mắt lệ mở trừng trừng:
"Tôi phải sống chờ vượt trùng dương Mỹ."
Năm mươi năm nghĩ mà đau
Người, đèn cùng hóng con tàu ra khơi
Chôn nhau cắt rún khác nơi
Người đi kẻ ở suốt đời nhớ thương.