Total Pageviews
Saturday, November 26, 2022
BÀI CA KHÔNG HÁT
Monday, November 21, 2022
Saturday, November 19, 2022
BUỒN TRÔNG
Friday, November 18, 2022
HARPY THANKSGIVING
Ngày mai gặp thầy cô chung trường cũ
Lễ Tạ Ơn Thượng Đế đủ phước ban
Cũng là Ngày Nhà Giáo nước Việt Nam
Hai bờ biển toàn dân tràn lời chúc
Ngày mai gặp thầy cô nhớ lại lúc
Dạ đói meo yếu phẩm chực bán vèo
Gạo chừa ra đủ một tháng bụng teo
Tiền còn lại đớp bánh xèo Nguyễn Trãi
Nhớ những lúc hết tiền không ái ngại
Thầy đèo cô đeo cổ sái quai hàm
Càng ra oai giả bộ dẫu nghiến răng
”Gió lên ngược hay là nàng lên ký”!l
Nhớ những lúc kinh hoàng giờ chính trị
Mác-Lênin con vẹt khỉ thành người
Thầy lẻn mình theo bóng khắp sân chơi
Cô đồng lõa điểm danh người hiện diện
Nhớ những lúc “hành quân” quân sự đến
Quần nó hành không dám quyện đất tha
Sắn tận lên như xà lỏn ở nhà
Vì nghèo quá chi vào ra một cái
Nhớ những lúc thưa dần vài đứa lại
Ngầm hiểu rằng thầy quyết phải vượt biên
Tin không về biết sóng dữ phủ yên
Ngậm ngùi nhớ bạn hiền lên hương thắp
Nhớ những lúc chia nhau đi thực tập
Quen thầy cô bạn mới thật là vui
Những tình duyên bà nguyệt lão tơ xui
Và từ đó ngọt bùi nuôi vách đất
Buổi ly biệt ra trường tay xiết chặt
Chúc bình an thượng lộ thật bùi ngùi
Những cánh chim xoải rộng túi một gang
Chỉ mong đủ dẫu biết rằng không đủ
Ấy mà đã mấy mươi năm vụt rũ
Phấn học trò vẫn bụi phủ tâm hồn
Những thầy cô bỏ xứ sở lưu vong
Hẹn mai gặp ta lòng vòng kỷ niệm.
[Đừng quên nhé Thanksgiving tiết kiệm
Potluck thôi, hà tiện để đổ xăng].
CHÀNG NÔNG DÂN
Làm sao viết được bài ca vui vẻ
Khi lớn lên trong nứt nẻ chiến tranh
Nội chiến dài trải khắp cõi nước Nam
Mìn Việt Cộng nỡ đang tâm gài ruộng
Chân tay đứt chàng nông dân luống cuống
“Tội của ai? Tôi có động đến ai
“Sao gài mìn phá hủy một đời trai!”
Ôi thảm thiết tiếng rên ai oán hận
Và cứ thế giặc lan như bọ rận
Thú giết người đã hóa thú đau thương
Thú hóa người đội nón cối tràn đường
Ba triệu rưỡi thây người vương vãi lối
Tàn nội chiến lại đau thương gấp bội
Hai triệu dân hóa đá sỏi đại dương
Hàng triệu người tù cải tạo thê lương
Có mấy kẻ trở về nương hạnh phúc
Nửa thế kỷ chàng nông dân chân cụt
Hóa ăn mày sau chiến cuộc đệ huynh
Ngồi lề trông bầy thú đã biến hình
Ngồi chễm chệ trong lăng đình, dinh thự
Tên đường xá cũng hóa ra quỷ dữ
Bọn sát nhân nhan nhãn đủ thành phần
Thương nhất là Sài Gòn hoá thành phân
Bởi tên giặc Hồ Minh dâm đạo tặc
Rồi cứ thế chàng nông dân héo hắt
Nhìn cuộc đời vận nước thắt ruột gan
Tuổi trẻ xưa tàn phế đạn mìn lan
Nay tuổi trẻ tương lai càng tăm tối
Ôm đầu gối còn may thay một gối
Chàng nông dân tâm sự với gối thôi.
TA THẬT LÀ TA
Đêm nằm đếm từng làn hơi thở ấm
Từng nhịp tim đều đặn dậm êm êm
Sợi tóc đen vẫn mọc chút chút thêm
Làn da thịt mịn mềm mềm không loét
Chợt nước mắt tự đâu lan nhòa nhoẹt
Tạ ơn Trời sự sống khéo tạo ra
Con người là tuyệt tác vạn tinh hoa
Duy Thượng Đế toàn năng phà hơi thở
Rồi ta thấy yêu người yêu muôn thuở
Và yêu mình, yêu từng thớ thịt da
Mà bấy lâu phung phí lậm quá đà
Trong hoang tưởng “thiên đàng” bao giả dối
Ta hối tiếc phí ngày xưa bộ đội
Bị xúi làm “giải phóng” tội ác lan
Đạn bao viên đã khạc chết dân Nam
Mìn gài giết bao dân lành con trẻ
Nay tỉnh ngộ năm mươi năm rõ nhé
Đất hoang tàn, biển hoang phế gọi hồn
Bao triệu dân chết uổng chẳng đất chôn
Riêng một xác Ba Đình dồn xương máu
Nay sám hối quỳ bên Đấng Tạo Hóa
Huyết của Ngài tẩy xóa cả yêu ma
Để bây giờ ta mới thực là ta.
Tuesday, November 15, 2022
Anh hùng tái thế cứu nhân
Diệt tan Tàu Cộng, diệt tàn bạo Nga,
Diệt “đầm lầy” đám sai nha
Ăn tiền Tập Cận bán Nhà Trắng luôn!
Đưa Hoa Kỳ trở lại nguồn
In God We Trust cứu luôn nhân loài
Xăng dầu không lệ thuộc ai
Xây tường ngăn tội ác cài di dân
Bắc Hàn chẳng dám giựt gân
Iran khủng bố cúi gầm im re
OPEC trở lại le le
Thị trường chứng khoán xèo xèo cánh bay
Hoan hô Trump sống đêm ngày
Hy sinh phục vụ Hoa Kỳ muôn năm.
PHẤN SON THIÊN TÍNH
November 15, 2022
Có cô homeless bên đường
Công viên trải nệm ngã lưng yên bình
Kệ dòng xe cộ xập xình
Một minh minh biết một mình mình thôi
Soi gương chải tóc phấn dồi
Điểm trang tô thắm nụ cười xinh hoa.
Đã mang được phận đàn bà
Là mang sắc đẹp họa pha tranh đời
Ấy là thiên chức từ Trời
Đặc ơn vô giá diệu vời vô biên.
Toàn cầu nhân loại sẽ điên
Nếu đàn bà chán vẽ viền mắt cong
Đàn ông đánh lộn đàn ông
Đàn bà lẫn lộn cỏ đồng nhạt hương
Nam nhi ngán ngẫm ra đường
Nữ nhi lọ nghẹ thâm quàng khói cơm
Còn đâu chữ “sắc” chữ “thơm”
Xóa luôn tự điển “mỹ nhơn” không còn.
Nhìn cô homeless hết son
Càng tô điểm thắm ngọc lồng trời ban.
THÊM SỐNG VÌ THƠ
THÊM SỐNG vì THƠ
November 14, 2022
Đêm rùng rợn Tử Thần đi ngang viếng
Lưỡi hái dài loang loáng vết hồng khô
Ngồi bên ta hắn vẽ một nấm mồ
Bảo rằng đó là cơ đồ vĩnh cứu
Ta run sợ toát mồ hôi ướt rũ
Chưa sẵn sàng một chuyến vũ trụ bay
Chưa lo xa từ giã cõi trần này
Còn yêu lắm cuộc đời đầy hoa nở
Còn mê lắm những món ăn béo bở
Những vòng vàng trang sức đỏ tay tai
Những xe sang đời mới cạnh chân dài
Những biệt thự kín tường vây trạm trổ
Ta lắp bắp: “Tử Thần ơi xin chớ
“Đem ta đi vội vã bỏ nhân gian
“Ta xin lìa tất cả thú mê tham
“Giờ còn lại chỉ mong làm thi sỹ.”
Khặc cười lớn Tử Thần trông khoái chí:
“Thế nhân cần ngòi bút vị nhân sinh
“Cho ngươi thêm ngày nắng ngát hương tình
“Đêm trăng mộng với sao tinh tú đấy.”
Giật mình thức thấy đầu còn cựa quậy
Và con tim rực cháy mấy tầng thơ
Cháy dâng ngút tận trời mơ
Đốt tình thêm hực nung bờ yêu thương.
Sunday, November 13, 2022
DÂN NAM KHÓC
Wednesday, November 9, 2022
VÁN BÀI CUỐI
Monday, November 7, 2022
HỌC MUA GHẾ
Chuyện này có thật không ta
Như truyện cổ tích quỷ ma Lăng Hồ
Hiện hồn cướp sạch các mồ
Vẫn chưa thỏa đói cướp vô nhà trường
Cướp ghế xong qua nhà thương
Cướp bông gòn sạch, cướp giường bệnh nhân,
Hay là cách dạy siêu quần
Nhỏ học mua ghế quen dần thói quen
Trổ thành cái xã hội đen
Chợ trời, cán bộ xòe tiền mua chân.
Ba Mươi, tháng Tư, Bảy Lăm
Ngày tang quốc hận để tang Lạc Hồng.
Sunday, November 6, 2022
TRỊNH BÁ KHIÊM
Người dân chân chính Việt Nam
Suốt đời cặm cụi lo làm lo ăn
Nuôi gia đình bằng tay chân
Mồ hôi nước mắt chan canh chén cà.
Nay tan nát cửa sập nhà
Bởi tay cộng sản gian tà cướp dân,
Chúng tàn nhẫn giết lương tâm
Lương tâm nhân loại và dân Lạc Hồng
Khi giam ngục cả nhà ông
Hai con và vợ mục gông nát người.
Một mình ông chạy khắp nơi
Kêu oan vạch tội thấu Trời bao năm.
Nhờ tình thương lớn, dạ gan
Nhân dân thế giới đồng hành với ông.
Còn Trời, còn nước, còn non
Ta còn chung gánh diệt đoàn giặc kia.
Công nhân ngày kiếm năm trăm
Ăn tô bốn chục no căng bụng mềm
Hai trăm tiền trọ một đêm
Cơm no áo ấm chính quyền lo dân.
Trẻ em miễn phí học hành
Phồ thông mẫu giáo thêm phần ăn trưa
Nhà thương miễn phí giường dư
Bệnh nhân được đãi y như người nhà.
Ấy là xứ láng giềng ta
Viễn Đông Hòn Ngọc gọi là Xiêm-la
Ngày nay Xiêm bỏ ta xa
Bởi Hồ Đảng Tặc tràn vào cướp thôi
Học sinh học phí than ôi
Bệnh nhân viện phí đóng rồi chữa sau
Công nhân bữa chuối bữa rau
Ăn mày lê lết ngõ đầu lối sau.
Thái Xiêm đã ngẩng cao đầu
Viễn Đông Hòn Ngọc hoá màu hòn than!
Than ôi cho nước Việt Nam
Đảng Hồ đạo tặc bạo tàn phá tan.
CƯ XÁ BẮC HẢI (SỸ QUAN CHÍ HÒA)
Nhớ ơi là nhớ nơi đây
Anh hùng tướng tá những ngày binh đao
Nhớ ơi là nhớ thuở nào
Tắm mưa câu cá leo rào đá banh.
Bể dâu một trận tan tành
Bần cố nông cố cướp canh bạc tàn
Thượng lưu trí thức lầm than
Hạ lưu sâu bọ mở làng ăn chơi
Đã qua nửa thế kỷ rồi
Tả tơi lại nối tả tơi tơi bời.
Còn non còn nước còn người
Còn ngày trở lại phục hồi nơi đây.
Quảng Đức bị đốt rồi kêu
“Tự thiêu vì đạo.”! Rõ điều xạo ke.
Nó bị chích mũi thuốc tê,
Trọc kia xông đổ dầm dề bình xăng
Quảng phê thuốc độc sống nhăn
Liệt không nhúc nhích lửa tan thân tàn.
Phóng viên Mỹ chụp rõ ràng
Tấm hình lịch sử Việt Gian đóng trò
Thế mà mấy đứa óc bò
Năm mươi năm đó vẫn tò tò tin.
Saturday, November 5, 2022
TÔN TRỌNG HƠN TIỀN
Friday, November 4, 2022
THƠ và MÁU
- Thu Chan
Thơ là máu! Em ơi, Thơ là máu!
Máu cạn rồi người lấy nước lã thay!
Son phấn tô Thơ rũ rượi nhạt phai
Đâu còn nữa linh hồn ai ở đó.
Giặc Cờ Đỏ lan tràn len khắp ngõ
Pha vào Thơ chất độc lọ căm thù
Xui con khờ đấu tố giết mẹ cha!
Nông dân phản giết toàn gia đình chủ!
Công nhân loạn giết người đem no đủ!
Để Nàng Thơ buồn ủ rũ đến nay.
Bình minh sang Hoàng Tử cỡi ngựa bay
Vung thần kiểm ra tay ngăn ác thú
Chàng đổ máu, máu lan toàn vũ trụ
Ngẩm vào Thơ, Nàng tình ngủ cơn mê.
Thơ hồi sinh sống lại nghĩa phu thê
Tình yêu đến cuộc đời thêm sức lực
Hận thù chết để tình người hạnh phúc.
Máu vào Thơ, Thơ rực cháy nhân sinh.
Một đời bốn kiếp long đong
Vá xe một kiẻp ruột trong ra ngoài!
Lại sang thầy giáo thảo giầy
Vua buông cục phần chạy ngay kiếm tiền!
Thầy tu hóa kiếp tọa thiền!
Thiên đường chẳng đến, toàn tiên giáng trần!
Cuối đời kiếp nghệ sĩ bần
Đàn bà thì chán, đàn cầm thì mê!
Cũng xong bốn kiếp nặng nề
Nhẹ lòng thanh thản ta về chốn xưa.
Mấy đời bánh đúc có xương
Mấy đời Đảng Tặc có lương tâm người!
Ba lần một lính chết tươi
Lần đầu chết lụt vẫn cười như hoa!
Lần hai chết chống cần sa,
Lần ba chết chống ông bà Đồng Tâm!
Một người ba xác năm năm
Chuyện cười Việt Cộng hạ rầm thế gian.
Đảng thì thiết giáp vũ trang
Dân thì tay trắng một làng nhỏ xiu
Thế mà báo Đảng nói điêu
"Phe ta bốn chết, dân tiêu một người!"
Chỉ dân nói mới tin thôi,
Việt Cộng đổ tội châm ngòi cướp thêm
- Tiếng Đàn Lạc Điệu -
By Thu Chan
Trời bỗng dưng im ắng
Gió chẳng thổi mây bay
Chợ trưa ồn mà lặng
Tiếng hát lạc giọng hay.
Giờ thì em đã đến
Phương trời mới xa xăm
Đem theo bao thương mến
Để ta vẫn thương thầm.
Tiếng đàn ta lỡ nhịp
Lạc bao nốt lời ca
Vì ta theo không kịp
Hay ta chẳng nghe ra!
Hay em vờ hát trật
Cho đàn vấp sợi tơ
Cho đường tình chật vật
Cho ta khóc duyên hờ!
Ta đập đàn vào đá
Ta bứt sợi tơ vàng
Em giờ là xa lạ
Em giờ vội sang ngang.
Ôi! TIẾNG ĐÀN LẠC ĐIỆU
Xưa lả lướt đêm thâu
Ru em lời tuyệt diệu
Bao giờ lại có nhau?
Ôi!
Bao giờ lại có nhau?
Hàn Mặc Tử bệnh phong cùi
Vẫn còn nghe được tiếng vui cuộc đời,
Thu Chan màng nhỉ thủng rồi
Làm sao nghe được những lời Tam Nương.
Phút vui bát ngát thơm hương
Làm sao níu lại thiên đường này đây.
Mới hay nhịp sống từng ngày
Là ơn Thượng Đế bàn bày cho ta.
Thôi đừng trách móc nữa nha
Điếc tai, còn mắt, thơ ra, văn vào;
Còn ăn còn uống bữa nào
Tạ ơn Thượng Đế đổ trào phước trên.
Có ai sống mãi mà rên
Điếc không sợ súng xông lên đi nào
Motorcycle ào ào
Dầm sương lướt gió thơ rào rào ra
Sá gì bão táp phong ba
Chiến trường chết trận hơn là nhà thương.
Đời còn bao chuyện nhiễu nhương
Tam Nương ở lại, lên đường ta đi
Hẹn ngày tái ngộ có gì
Tai nghe lại được là khi hát mừng;
Tam Nương khổ luyện hát chung
“Tôi yêu tiếng nước tôi” cùng với ta;
Chớ ngồi lê chuyện đàn bà
Mỗi ngày nửa tiếng luyện ca tinh tường;
Tam Nương chất giọng ngọt đường
Ấy Trời cho chớ khinh thưởng bỏ qua.
Tam Nương tặng thế nhân quà
Tiếng ca giải độc nhà nhà vui lên;
Ấy là trọn phận ơn trên
Hẹn ngày hội ngộ vang rền nhạc âm.
——
Danh Sư Xuất Cao Đồ #2Danh_Sư
(Thầy Giỏi Sanh Trò Giỏi)
By Thang Chu
California – January 14, 2016
Người ta bảo người chính nhân quân tử
Lộ ra mặt vẻ thanh tú tự nhiên.
Lãnh đạo Việt nhìn qua đã biết liền
Lộ sát khí, âm hồn miền tử lộ.
Tội dân Việt chịu nghìn năm đô hộ
Chẳng bao giờ được tự bổ nhân tài
Để dân bầu, dân cử những gái trai
Xứng đức độ, đủ năng tài sánh bước
Gánh đại sự chính trị trong ngoài nước.
Người ta bảo DANH SƯ XUẤT CAO ĐỒ
Lãnh đạo Việt TỔ SƯ LÁO chết mồ!
Nên CAO ĐỒ toàn CÔN ĐỒ trộm cướp!
Những bộ mặt sắc thái như xác ướp
Không nụ cười xuất phát tự trong tâm
Vì tâm chỉ đầy mưu ác ngấm ngầm,
Thì có bỏ thuốc cười thầm vô ích!
Miệng mồm méo, mắt mũi xiêu nặng trịch;
Ấy do tâm không an tịnh bình yên,
Ấy do lòng đáy hiểm trở xỏ xiên,
Ấy chân dung lãnh đạo xuyên đất Việt!
Bởi cớ ấy những DANH SƯ thứ thiệt
Bởi cớ ấy những CAO ĐỒ thân thiết
Đã chết chìm giữa lòng biển mênh mông
Hoặc chôn thân tù cải tạo giữa đồng
Hoặc may mắn thoát lồng ra hải ngoại.
Nếu còn sót DANH SƯ, CAO ĐỒ lại,
Họ kiên cường nuốt đắng trái đấu tranh
Dẫu tù khiên, dẫu đói khát không than
Để lên tiếng cho dân oan, dân chủ;
Cho quyền người được sống đầy chết đủ.
Là quyền từ Thượng Đế rủ ban cho:
Quyền bầu cử, quyền sống có tự do
Để chọn người theo ý dò cả nước.
Không ai được tự phong hầu phong tước
Lập độc đảng dùng súng gươm vũ lực
Giết dân lành man rợ cướp quyền uy
Rồi vét sạch cả tài sản, tài nguyên.
Độc đảng đó rõ dây chuyền ăn cướp,
Ma-fi-a Cộng Sản giờ bán nước.
Biết bao giờ dân Việt phước lại tuôn?
Thursday, November 3, 2022
RÂU RA, THƠ VÀO
RÂU RA, THƠ VÀO
Thang Chu - November 3, 22
Để râu để vuốt thơ ra,
Dẫu rằng biết thế sẽ già gái chê.
Nàng Thơ ghen lắm trăm bề,
Bắt râu phải để mới về thăm ta.
Bắt phôn gọi chị Hằng Nga
Xin lời chi giáo ngõ ra ngách vào
Phôn reng tin nhắn thì thảo:
“Chị cùng Hàn Mặc Tử chào bán Trăng
“Sẽ về nếu bán được hàng
“Đừng ai chở đợi dở dang cuộc đời.”
Tỉnh ra mới biết: “Trời ơi!
“Nàng Thơ số một, gái thời số hai.”
Thôi rồi định mệnh an bài
Râu ria rậm rạp vuốt dài Thơ ra.
Tôi và Chai
BÁN THƠ
BÁN THƠ
Thang Chu - November 3, 22
Có người buôn bán trang thơ
Băm ba ngàn hội viên chờ chủ nhân.
Mon men ta hỏi xa gần
Giá thì cũng hợp tiền cần kiệm ta
Bàn qua tính lại gần xa
Người ta không bán sợ nhà tù kia!
Bởi thơ ta lệ chia lìa
Dân oan lìa đất, vợ chia ly chồng
Tài nhân rũ ngục tù gông
Thằng rửa bát giỏi xưng ông cha già
Thằng đom đóm ngốc rống la
Phóc lên lãnh đạo chết bà bà con.
Trang thơ rao bán thật ngon
Ta mua không bán, ta còn tiếc chi
Tiếc cho một kiếp Nàng Thi
Lòng dân chẳng lựa, lựa gì lũ quan.
Wednesday, November 2, 2022
MỘNG với EM
BÍ MẬT BỊ MẤT
CẦM: Ta câm lặng tiếng đàn
KỲ: Nay bỏ cuộc vì làn điện dương
THI: Điên vẫy bút quay cuồng
HỌA: Điên quẹt cọ về nguồn tìm em
Càng tìm càng nhức đầu thêm
Bí mật bị mất mới nên nỗi này.



















