By
Thang Chu – September 26, 2015
“Cướp! Cướp! Ối
Giời chúng cướp!
Đêm
chưa đủ ngày bước cướp thêm.”
Tiếng
má thảm thiết kêu rên
Giữa
bầy lực lưỡng kên kên xực mồi
Đứa
cầm gậy, đứa bồi nện búa
Đứa
chắp tay lượn múa ra oai
Má
nào có sợ chúng bay
Một
mình tử thủ núp ngay sau tường
Nhà
của má thảm thương rách nát
Cả
cuộc đời nước mắt là đây
Thế
mà khoảnh khắc ra tay
Kên
kên đập đổ gạch bay tứ bề
Chúng
cướp đất đem về cho chủ
Bán
trăm lần chưa đủ túi tham
Mặc
kệ dân oán lầm than
Màn
trời, chiếu đất tràn lan khắp miền
Xưa
Hậu Giang má điên vì giặc *
Vì
chúng là Tây tặc xâm lăng
Má
theo Cộng Sản rất hăng
Liều
thân vì Đảng chết phăng mất đầu.
Mong
con, cháu, rể, dâu sung túc
Được
tư do, hạnh phúc muôn năm
Ngờ
đâu trăng chửa kịp rằm
Nguyệt
thực đã bảy mươi năm tối hù.
Con
cháu má ngồi tù khắp nước
Ba
mươi năm chiến cuộc tương tàn
Thêm
bốn mươi năm tan tành
Sài
Gòn hoa lệ tiếng than thấu Trời
Xưa
Hà Nội một thời văn vật
Gái
yểu điệu, trai thật văn chương
Người
người sống với tình thương
Nay
công an giả làm phường gấu beo.
Đảng
như lũ chó mèo cắn lộn
Đốt
nhà dân cướp ngốn lòng tin
Đâu
còn nghĩa trọng nhân tình
Buộc
thân má phải liều mình chết thôi!
“Cướp! Cướp! Cướp!
Ối, Giời! Cướp! Cướp!
Bớ
xóm làng cướp tước nhà tôi.”
Ôi,
sao tiếng má khản rồi
Tiếng
kêu tuyệt vọng xé trời giữa trưa
Ban
ngày đó Đảng thừa can đảm
Cướp
người lành trước đám dân đông
Huống
chi đêm tối lặng không
Xuống
tay ghê rợn thây chồng chất cao.
No comments:
Post a Comment