Total Pageviews

Wednesday, December 23, 2020

ĐỊNH MỆNH của NHẠC SỸ

 


Người nhạc sỹ mang một định mệnh để rồi phải là nhạc sỹ qua những ngã rẽ đường đời để thực hiện những sứ mệnh.

Buổi tiệc đêm tháng 9/2018 tại tư gia cựu giáo sư Diệp lẽ ra tôi không đi.  Nhưng phút cuối cùng, hai cú phone gọi của bạn hữu hối thúc khiến tôi cảm động nên đi.

Giữa tiệc, cô Diệp hát bài "Chiều Tây Đô" và nói rằng không hiểu vì sao cô lại rất thích bài này và cô rất mong ngày nào đó sẽ gặp được nhạc sỹ sáng tác bài đó.

Một số người cười lên và nói nhạc sỹ đang ngồi trước mặt cô đó. 

Thế là mọi người chẳng ai màng hát sướng nữa mà lao vào chụp hình với vị khách Lam Phương, nhạc sỹ tài ba mà một văn sỹ gọi là thiên tài nhạc Việt với những tự tình dân tộc.

Người ta không nhận ra Lam Phương có lẽ vì đã hơn 20 ông không còn sáng tác sau cơn stroke khiến ông phải ngồi xe lăn và thay đổi rất nhiều.

Tôi là người chụp hình cuối cùng với NS Lam Phương và trở thành bạn ông ngay đêm đó. 

Đêm định mệnh với tôi.

Tôi  được vinh dự gặp ông ít nhất năm lần tại tư gia ông.  Hai lần cùng dự bữa cơm.  Trong yên lặng nhiều hơn nói. 

Lam Phương hiền lành, giọng miền Nam rặc, khiêm nhường, ít nói với nụ cười hiền hòa.  Và rất cô đơn.

Lam Phương có biệt tài khi sáng tác lời và nhạc ra cùng một lúc, tự nhiên như hơi thở nên nhạc ông nhẹ nhàng đầy chất thơ.

Những lần gặp Lam Phương, tôi luôn hỏi về kỹ thuật sáng tác, thế nào là bản nhạc hay, làm sao sáng tác?

Và tôi học được ba điều từ chính miệng Lam Phương: 

  • Nhạc phải từ tim.
  • Mình nghe hay là hay. ̣(Lam Phương giải thích thêm: Nghe lọt lỗ tai).
  • Làm riết rồi quen.

Một điều nữa Lam Phương nói, "Sáng tác nhạc không ai dạy được, chỉ trời ban cho.  Như tôi học nhạc với Lê Thương, nhưng tôi không học sáng tác từ thầy đó."

Chính điều này thay đổi đời tôi.  Vì nó khiến tôi suy nghĩ, "Vậy thì số người sáng tác nhạc sẽ rất ít ỏi, hoặc mai một hết."  Tôi quyết định tìm hiểu và đọc khoảng tám sách dạy sáng tác bài hát và nhạc lý.

Tôi học được rằng sáng tác nhạc đừng chờ cảm hứng mà cần kỷ luật và luyện tập.  Vì cảm hứng thì ai cũng cảm hứng không ít thì nhiều qua những sự vật và chuyện đời xung quanh mỗi ngày, cái khó là nhạc sỹ phải tập luyện và có kỷ luật để bộc lộ những cảm xúc đó qua âm nhạc.

Trong hai năm tôi sáng tác 60 bài hát dù chưa bao giờ sáng tác nhạc!   

Tôi sẽ không sáng tác nhạc nếu không có hai cú phone gọi phút cuối, hoặc không có bài hát Chiều Tây Đô của chủ nhà, hoặc chủ nhà hát mà không kết thúc bằng lời bình muốn gặp nhạc sỹ bài hát đó.  Hoặc nếu Lam Phương không nói "sáng tác nhạc không ai dạy được."  Hoặc nhiều hoặc nữa.  

Đã là định mệnh thì không thoát khỏi định mệnh.  

Định mệnh là những chuỗi mắc xích tình cờ lót nên con đường để lý trí lựa chọn con tim thổ lộ. 

Lam Phương đã ra đi và để lại hậu thế 240 bài hát đem niềm vui cho dân tộc Việt.  Và đem cho riêng tôi một nguồn sống mới.

Thank you Lam Phương very much.



 

Wednesday, December 16, 2020


 

 Hai em bé ngủ ấp hơi nồng 

Huynh đệ chi binh sống chết đồng 

Khất thực, hay giàu, chung số mệnh 

Buồn vui non nước đểnh đoảng không. 


Một ngày vất vả xả thân cô 

Một mớ tiền kia ảnh Bác Hồ 

Độc Lập - Tự Do - Hạnh Phúc quá! 

Em gom góp sống đã vừa no! 


Hoa


n hô cách mạng bán nhân dân 

Xây tượng đài cao để chết dần 

Tuổi trẻ em đem dâng Bác-Đảng 

Cuộc đời cách mạng ráng mà sang!

 LOÀI NÀO GIỐNG ĐÓ  #LOÀINÀOGIỐNGĐÓ


By Thang Chu

California – December 16, 2015


Trên trời có đám mây xanh

Chẳng bao giờ lại hóa thành kinh đô.

Côn đồ lại hóa côn đồ,

Côn đồ sắc phục một bồ công an;

Côn đồ bịt mặt làm tàng,

Được công an đỡ, bạo tàn đánh dân.

Rõ ràng dân oán Lê Vân

Bị côn đồ lén đập gần chết luôn,

Chấn thương sọ não máu tuôn;

Dân vào can thiệp, nó luồn ra kia.

Công an bảo vệ nó kìa,

Lại còn đưa rước chầu rìa như quan!

Tội nghiệp dân oán lầm than

Đã thân liễu yếu lại phần thiếu ăn.

Bị chúng cướp của nhà tan,

Sức kiệt nhưng vẫn dâng tràn lửa hăng;

Đòi công lý, hỏi công bằng:

Hai tướng Hà Nội thấy chăng? Hay là!


Đã mang danh tướng Việt ta

Có dám bắt chước Hai Bà Trưng xưa?

Đã mang danh tướng hay chưa

Mà sao yên lặng, lần lừa trốn luôn!

Facebook lộ chiếu rõ tuồng

Công an dàn cảnh điên cuồng giết dân.

Vậy mà hai tướng mặt vân

Cười cười, đểu đểu, giả đần, giả ngơ!

Trên trời có đám mây tơ,

Hà Nội có đám tướng dơ đồ hèn.

https://m.facebook.com/story.php?story_fbid=10154488256848009&id=676413008

https://www.youtube.com/watch?v=mHg1a6oHR-

 Bốn lăm năm "giải phóng" tràn 

Điêu tàn lại nối điêu tàn bắc nam 

Mẹ cha bỏ xứ đi làm 

Ba con xe đạp lội thăm dặm đường 

Tuổi còn cắp sách đến trường 

Bỏ nhà bỏ lớp vì thương nhớ người. 


Thế mà Hồ Tặc đười ươi 

Bỏ cha họ Nguyễn để lôi họ Hồ 

Thế mà Việt Cộng tội đồ

Tuyên truyền nhồi sọ hoan hô giặc là:

"Bác Hồ hơn mẹ hơn cha"!

Mới ra nông nỗi nước nhà tan hoang. 


Bo bo trộn sắn ăn sang

Thằng ngu trộn ác điếm đàng lên ngai 

Mới ra cớ sự khóc dài 

Viễn Đông Hòn Ngọc hóa hai hòn bì! 

Mới ra những chuyện lâm ly

Việt Nam chữ Sướng hóa thì chữ Than. 

https://m.facebook.com/story.php?story_fbid=10160492320818009&id=676413008



 Sài Gòn lún mãi trong đầm 

Vì đem tên đổi ra dâm tặc Hồ. 

Còn Hồ, còn Đảng côn đồ 

Còn giặc, còn cướp, còn mồ dân oan. 

______________

https://m.facebook.com/story.php?story_fbid=10155661693178009&id=676413008

TRẦN ĐỨC THẠCH

Trần Đức Thạch người anh hùng thi sỹ 

Phóng bút ra giặc Đỏ bị thương liền 

Lòi ruột gan hèn nhát lộ tuổi tên 

Xấu hổ quá Đảng cuồng điên hãm hại. 


Đảng kết án mười hai năm tù ải 

Tội vu vơ, tội "lật đổ chính quyền"!

Súng đạn đâu?  Có tổ chức?  Bạc tiền? 

Không bằng chứng, chúng gông xiềng tống ngục! 


Chàng bộ đội từng vào sinh ra tử 

Thấy Miền Nam đau khổ ức hận lòng 

Thấy anh em miền Bắc mắc vào tròng 

Liền bỏ súng thay hồn lồng cây bút. 


Vạch rõ mặt tội đồ tuôn như trút 

Lá rừng thu không đủ chuốc tội kia, 

Sao trời đêm không đếm đủ mộ bia 

Nhân dân chết xây vương đài cho Đảng! 


Lòng người Việt cạnh bên Trần Đức Thạch 

Đồng hành anh vạch mặt ách Đảng kia.


- Thang Chu

https://m.facebook.com/story.php?story_fbid=10160511965123009&id=676413008

Tuesday, December 8, 2020

Chúng tôi là ai?

Chúng tôi là ai?

Người thấp hèn, thất nghiệp, dân nghèo,
Sinh viên, trí thức lại đói meo
Bởi Đảng Tặc sưu cao thuế nặng
Đánh phủ đầu phủ luôn cả cật!
Chúng tôi là ai?
Một triệu Grab lầm than lam lũ
Khói bụi đường gió mưa nếm đủ
Lao động chân chính, ngủ gục luôn
Kiếm từng bạc cắc lượm từng đồng.
Chúng tôi là ai?
Là nhân dân Việt giống Lạc Hồng
Bốn nghìn năm tiên tổ dày công
Dựng nên gấm vóc sông núi đẹp
Giờ đã điêu tàn dân khép nép!
Chúng tôi là ai?
Nô lệ Đảng Tặc Hồ?
Hay nhân dân làm chủ?
Mà sao luôn lãnh đủ!
Cho bọn cán bộ cứ xây lầu tậu xế.
Chúng tôi là ai?
Phải tìm kế sinh nhai
Để nộp thuế cho loài
Ngồi mát ăn bát vàng ra oai!

https://laodong.vn/su-kien-binh-luan/chung-toi-la-ai-860610.ldo?utm_source=VMarketing&utm_medium=Facebook&utm_campaign=NVHoa&fbclid=IwAR1v2axU6tAU9D__vc8ez1lF-LOXCNBlkEiCfXGLVhAB22LGwz1zzTfF5pw

Thursday, December 3, 2020

Thuởng Công Thanh Hóa

 Người đẹp Việt Nam đã hết rồi 

Đem hàng nhập khẩu nước Than Ôi 

Cây Tăm khô héo thời bao cấp 

Đeo-tít véo-tu cán bộ lôi.


Việt Cộng xứ Thanh ngóng cổ xem

Cây Tăm di động gióng thổi kèn 

Cái thời mạt vận đen đất nước 

Mỹ Nhân lép vế, rước Lép về.


Hay cho Đảng Tặc khéo trả công

Cho lũ bầy tôi Thanh Hóa ròng

Nối giáo ̣Đảng thêm nòng súng cướp.

Sắc tài như Kiều nuốt lệ tuôn.


Tuesday, December 1, 2020

 Nước người đăng chuyện và hình

Xôn xao nhà nước giúp tiền cho dân.
Nước mình đăng chuyện bò đần
Ồn ào nhà nước kéo quần học sinh!
Đã không cứu vãn tình hình
Điêu linh lại nối điêu linh khắp trời.
Phen này Việt Cộng hết thời
Cô Vi 19 đập ngôi Đảng Hồ.
Dân ta xây lại nghiệp cơ
Không còn Đảng Cộng tội đồ Hán gian.
Image may contain: 1 person, text

 Cô Vi 19 giáng trần

Một bầy chó dại cắn dân rách quần
Tình thần chó giải phóng quân
Tuân lời thủ tướng rần rần cướp hôi.
Thôi thì đến thế thì thôi
Cái thời chó chết lục nồi cơm dân
Cắn cho tư sản điêu tàn
Cho tiền phải đối cho tan cửa nhà!
Cắn cho trí thức rên la
Cho thằng bằng giả quan tòa xử dân!
Cắn cho lá ngọc cành vàng
Bán trôn nuôi mẹ hoa tàn giữa xuân!
Cắn cho Nam Bắc tranh phần
Cho thằng ni nuận ăn phân ngồi bàn!
Cô Vi 19 giáng trần
Tinh thân giải phóng miền Nam điêu tàn
Nắm lời thủ tướng vọng vang
Công an quân đội dọc ngang cướp đời.

 Ta lại nhớ về ai

Mà thức sớm đêm dài
Quê hương mài đau khổ
Đâm mũi máu láng lai.
Ngoài đường vắng lang thang
Một gã với hai thằng
Đồ cũ mang phế thải
Góp cho Đảng vinh quang!
Hay là góp nuôi lăng
Ba Đình xác thối hăng
Họ Hồ phang họ Nguyễn
Để tình mãi lăng nhăng!
Hay là góp nuôi ăn
Ba kẻ quá bần hàn
Tương lai vàng chế độ
Nhờ ơn Đảng lang thang!
Ta lại nhớ về nàng
Một thuở Biệt Động Thành
Bom Viễn Đông Hòn Ngọc
Giờ đất nước tan tành.
Ngoài kia tiếng ai như
Xin những thứ đồ dư
Sao không ai làm Lễ
Lễ Đóng Góp Của Hư!
Ôi! Bao giờ ta sẽ
Nghe tiếng dân vui vẻ
Từ những kẻ xa gần:
"Chính phủ của nhân dân."
Image may contain: one or more people and people sitting, text that says 'DAELIM'

 PHẢN ĐỘNG VS PHẢN QUỐC #2phản_động

Ta PHẢN ĐỘNG xuống đường xua PHẢN QUỐC
Sống vinh quang ta quyết truất CỘNG NÔ
Bốn mốt năm NÔ hóa thành tội đồ
Bán tổ quốc, hút máu khô dân tộc.
Ta PHẢN ĐỘNG biểu tình xua LŨ NGỐC
NGỐC từ trên xuống tận gốc công an
Lấy thú vui khi đánh đập dân oan
Cười thích thú giữa oán than đồng loại.
Ta PHẢN ĐỘNG với trái tim nhân ái
Yêu quê hương bao oan trái chất chồng
Bởi giặc HỒ: không, có, có là không
Lừa dân tộc thủ lợi hòng dâng Đảng.
Ta PHẢN ĐỘNG đồng lòng hy sinh mạng
Cho toàn dân sống xứng đáng là người
Thà sống vinh hơn chết nhục muôn đời
Trong tù ngục hình cong nơi chữ S.
Ta PHẢN ĐỘNG? Em muốn cùng ta hét
Tiếng TỰ DO khao khát thiệt lâu rồi?
MỘT tháng NĂM hãy nhớ mãi không thôi
Trang lịch sử từ đây mồi lửa mới.
Ta PHẢN ĐỘNG với nụ cười phơi phới
Tất cả nam, phụ, lão, ấu yêu đời
Cả phế nhân, chó, mèo ở khắp nơi
Cùng PHẢN ĐỘNG xuống đường đòi sự sống.
- Thang Chu – May 3, 2016
Image may contain: 9 people, including Khanh Lam Nguyen, people smiling, outdoor
Huuduyen Chu, Viet Pham and 19 others
3 Comments
4 Shares
Like
Comment
Share

 Cho tôi xin một con tim nhân ái,

để yêu người, để yêu em thiết tha.
Cho tôi xin thêm một con tim chai đá,
để hận thù như Đảng Tặc rêu rao.
Thuở nằm nôi mẹ ru tiếng ca dao
"Hãy yêu người, yêu cả kẻ thù kia."
Tiếng ru xưa nhạt dần theo chủ nghĩa
Để quê hương khắp nơi là nghĩa địa
Vì giai cấp sẽ là đó muôn đời

 Đoàn xe rầm rộ quan tham

Cha con lăn lộn oán than trần truồng
Kêu oan giữa xứ thiên đường
Phải trần như nhộng, phải cuồng như kia.
Xứ ta lắm chuyện lạ tai
Giấy tờ đã chết thi hài hiện toang!
Hóa thành kiếp sống dân oan
Bao năm kiện cáo bọn quan Tặc Hồ.
Còn kia xác chết tội đồ
Đảng làm cho sống để vồ đô-la!
Sống thành chết, chết thành ta
Tha ma một bãi nước nhà phủ tang.

 Chém cha bảo hiểm phòng thân

Chết bà lũ cộng lừa dân vào tròng.
Gãy xương mong chút tiền còm
Chúng kêu chứng nhận đánh đòn gãy xương!

 Dân ta thật lắm nhân tài

Vùi thây bởi Đảng Tặc đày ải xa.
Sống phải hiếu thảo mẹ cha,
Tặc Hồ bỏ Nguyễn mới ra nỗi này!
____
CHUYỆN ĐẶNG THÁI SƠN ĐOẠT GIẢI CHOPIN Ở VARSOVIE
Câu chuyện bắt đầu vào năm 1956 tại miền Bắc Việt Nam. Nhiều nhà văn, nghệ sĩ đã đứng lên tham gia một phong trào văn học có tên là Trăm hoa đua nở, là chữ viết tắt, dịch rất sát từ Bách gia tranh minh, bách hoa tề phóng, một thành ngữ Trung Hoa “trăm hoa đua nở, trăm nhà đua tiếng” của Mao Trạch Đông.
🟡 TẠP CHÍ NHÂN VĂN
Rất đông văn nghệ sĩ đã tham gia phong trào này. Nổi tiếng nhất gồm có Phan Khôi, Chủ nhiệm tạp chí Nhân Văn, Trần Duy Thư ký tòa soạn, Hoàng Cầm, Lê Đạt, Trần Dần, Nguyễn Hữu Đang, Phùng Quán, Văn Cao, Nguyễn Tuân, Thụy An, Có nhiều nhà trí thức, không phải văn nghệ sĩ, như Đào Duy Anh, Trần Đức Thảo, Nguyễn Mạnh Tường, Trương Tửu cũng tham gia phong trào này, mà mọi người biết đến dưới tên là nhóm Nhân Văn Giai Phẩm.
🟡 NHÀ THƠ ĐẶNG ĐÌNH HƯNG
Trong nhóm Nhân Văn Giai Phẩm có một nhà thơ tên là Đặng Đình Hưng Ông chính thức làm thơ từ cuối những năm 1950 cho đến khi qua đời, hoạt động nghệ thuật của Đặng Đình Hưng về chữ nghĩa gồm 6 tập thơ, với những vần thơ khó hiểu, rất khác người. Ông còn đuợc biết đến như một kiến trúc sư, nhạc sĩ, hoạ sĩ.
Năm 1957 Đặng Đình Hưng lấy bà Thái thị Liên, một nhạc sĩ dương cầm (piano) nổi tiếng đương thời. Bà Thái thị Liên đã có hai đời chồng trước, khi bà ở hải ngoại (Pháp, Tiệp Khắc) và đã có ba người con. Năm 1958, vợ chồng họ Đặng và họ Thái sinh được một cậu con trai. Họ đặt tên là Đặng Thái Sơn, một cái tên mang cả hai họ.
🟡 BÀ THÁI THỊ LIÊN
Niềm vui này chẳng được bao lâu thì tai họa ập đến. Chính quyền Cộng Sản, dưới sự lãnh đạo của các ông Hồ Chí Minh, Phạm văn Đồng, Đặng Xuân Khu (Trường Chinh), Võ Nguyên Giáp đã ra tay dẹp phong trào Trăm Hoa Đua Nở và nhóm Nhân Văn Giai Phẩm. Nhiều văn nghệ sĩ bị đưa đi nông trường, nặng hơn nữa thì bị khép án, tù tội. Bị xử nặng nhất là Thụy An và Nguyễn Hữu Đang.
Ai là người quyết định “đánh” Nhân Văn Giai Phẩm? Chính thức được nêu tên là các ông Trường Chinh và Tố Hữu. Theo ông Nguyễ hữu Đang, người rất thân cận và từng làm việc với ông Hồ chí Minh trong những ngày đầu tháng 8 năm 1945 khi mặt trận Việt Minh ra mắt dành chính quyền, thì cho rằng nếu không có sự đồng ý hay cho phép của ông Hồ Chí Minh thì Nhân văn Giai Phẩm không thể bị dẹp.
🟡 NHÓM NHÂN VĂN GIAI PHẨM RA TOÀ ĐẠI HÌNH
Với một ông chồng là một nhân vật trong Nhân Văn Giai Phẩm, bị coi là một tay phản động chống Đảng, bà Thái thị Liên bị sức ép, phải chia tay với Đặng Đình Hưng năm 1978. Kể từ ngày ấy, bà Liên với 3 người con riêng và cậu quý tử Đặng Thái Sơn, phải ra ở riêng, dạy nhạc kiếm sống: Bà đành chịu một cuộc đời cực nhọc vất vả.
Đặng Thái Sơn, học âm nhạc, học chơi dương cầm với mẹ. Bà là một nhà sư phạm nghiêm khắc, khó tính và ít khi đưa ra lời khen. Khi Đặng Thái Sơn bắt đầu tập đàn piano, chả mấy khi Đặng Thái Sơn được mẹ khen, thậm chí lại còn bị “đối xử” rất khắt khe nữa.
Năm 1974, một chuyện bất ngờ đã xẩy ra làm cho cuộc đời của Đặng Thái Sơn bước sang một khúc ngoặt. Lúc đó một vị giáo sư âm nhạc người Nga, gốc Do Thái tên là Isaac Katz, sang dạy cho trường âm nhạc Hà Nội đã tình cờ phát hiện ra Đặng Thái Sơn. Chuyện kể rằng một buổi chiều nọ, ông Katz đang tản bộ trên con đường gần nhà bà Thái thị Liên, ông nghe thầy môt tiếng đàn dương cầm rất hay, rất đáng chú ý. Lần hồi ông Katz đã tìm đến nhà bà Thái thị Liên với cậu con trai Đặng Thái Sơn, một học sinh trường Âm nhạc Hà Nội, năm nào cũng đứng đầu lớp.
🟡 ĐẶNG THÁI SƠN VỚI ISAAC KATZ
Sau vài lần chứng nghiệm khả năng của người học sinh này, giáo sư Isaac Katz chính thức yêu cầu trường âm nhạc Hà Nội cho ông được đích thân truyền dạy cho người học sinh xuất sắc này, mặc dù trên nguyên tắc ông Issac Katz chỉ dạy những học sinh năm cuối trước khi thi tốt nghiệp, và người học sinh đó phải một năm sau mới hội đủ điều kiện này.
Năm 1975 giáo sư Isaac Katz về nước.
Trước đó ông đã đề nghị cho Đặng Thái Sơn (ĐTS) được theo học dương cầm tại Nga. Lời đề nghị này không được chấp thuận, bởi vì chính quyền đã thấy ĐTS là con của một người đã dính vào Nhân văn Giai phẩm. bị coi là một loại phản động nguy hiểm cho nhà nước. Lời đề nghị không có phản hồi. Giáo sư Isaac Katz đã phải yêu cầu lần thứ hai, kèm theo lời đề nghị này là thái độ khó khăn với những du học sinh con ông cháu cha, thiếu khả năng thật sự. Ông tạo một sức ép đủ mạnh để người học trò ông chọn phải được dạy dỗ đến nơi đến chốn.
Năm 1976, Đặng Thái Sơn được phép đi học âm nhạc tại Nga. Anh tạo thành tích ngay lập tức là thi đậu vào học viện âm nhạc Tchaikovsky. Trước anh chưa có một người nào vào được học viện này mà không qua một năm dự bị. Năm đó anh mới 18 tuổi.
🟡 ĐẶNG THÁI SƠN VỚI GIÁO SƯ NATASON
Khi vào học tại học viện âm nhạc Tchaikovsky, Đặng Thái Sơn gặp một vị danh sư khác. Đó là giáo sư Natanson. Nếu như Isaac Katz là người khám phá ra tiếng đàn Đặng Thái Sơn, tìm mọi cách mang anh về Nga để có thể tìm đúng thầy, thì Natanson chính là ông thầy này, một thầy dạy dương cầm tận tâm, dậy đàn rất giỏi..
Anh được cấp học bổng 60 rúp một tháng. Số tiền này chẳng nhiều nhặn gì, nếu tính theo hối đoái thời đó thì chỉ tương đương với khoảng 20 đô la Mỹ. Anh có hai người bạn thân trong thời gian này, cả ba góp gạo thổi cơm chung, dè sẻn từng đồng mới tạm có thể đủ ăn. Anh phải đi làm thêm để kiếm tiền chi dụng hàng ngày.
Năm 1980, anh tốt nghiệp học viện âm nhạc Tchaikovsky với hạng tối ưu. Tòa Đại sứ Việt Nam tại Mạc Tư Khoa chắc được chỉ thị của chính quyền Hà Nội đã coi như không biết, không để tâm đến thành tích của người đồng hương này mà còn có ý muốn truy nã, gây khó khăn cho Đặng Thái Sơn chỉ vì anh ta có lý lịch xấu. Bố anh thuộc “thành phần phản động Nhân Văn Giai Phẩm”.
Tốt nghiệp song phải làm gì? Giáo sư Natanson thúc đẩy anh phải nộp đon và hoàn tất thủ tục xin dự thi, nhân kỷ niệm Chopin hàng năm tại Ba Lan. Đặng Thái Sơn bèn làm đon với tòa Đại sứ Việt Nam xin được giới thiệu là một ứng viên Việt Nam đi thi Chopin và được cấp ít tiền lộ phí vì đường đi từ Mạc tư Khoa đến Varsovie, thủ đô Ba Lan quá xa, mà anh làm gí có tiền. Đon anh bị bác.
Trong khi ấy nước Nga cũng cử một số nhạc sĩ đi Varsovie. Họ tổ chức một kỳ thi tuyển lựa cả trăm người để tìm ra mươi người đại diện cho Nga. Những người này sẽ được chính phủ Nga giúp đỡ. Đặng Thái Sơn cũng thi “ké” vào đó. Anh được chấm điểm cao nhất, nhưng anh không ở trong danh sách đại diện nước Nga để đi thi được. Anh phải dự thi với tư cách tự do, vô tổ quốc và không được chính quyền Nga giúp đỡ.
Không những thế ban tổ chức kỳ thi ở Ba Lan đã toan bác đơn xin dự thi của Đặng Thái Sơn, vì đơn dự thi của anh không một lời giới thiệu, chẳng biết anh là ai, nhưng rồi họ cũng thông qua, vì Sơn là người Việt Nam đầu tiên xin dự thi từ trước đến giờ. Vả lại anh có sau lưng cả một học viện âm nhạc Tchaikovsky làm chứng cho khả năng của mình, một khả năng hạng tối ưu khi ra trường.
Giáo sư Natason thấy vậy lại phải ra tay giúp đỡ vì ông biết người trò cưng đầy tiềm năng của ông rất có hy vọng thắng giải. Ông phải bỏ tiền ra cho Đặng Thái Sơn lấy xe lửa đi Varsovie, thuê nhà trọ, thuê cả dàn nhạc đệm cho anh ta đánh đàn. Một số tiền không nhỏ.
🟡 ĐẶNG THÁI SƠN ĐI THI CHOPIN TRONG NHỮNG ĐIỀU KIỆN RẤT KHÓ KHĂN NẢN LÒNG.
Sơn không có tiền mua vé máy bay, và chỉ đủ tiền mua vé xe lửa hạng nhì. Anh không có một người thân nào ra tiễn tại sân ga Mạc Tư Khoa, cũng chẳng có một người bạn nào đến đón khi tới Varsovie. Hành lý của anh thì thật nhẹ, vài bộ quần áo tạm lành lặn. Anh không có cả một bộ đuôi tôm để lúc hữu sự dùng đến. Buồn quá, Sơn đã phải dốc bầu tâm sự với ông bố Đặng Đình Hưng.
Trong thư gửi cho cha mình, Đặng Thái Sơn viết: “Con bị ốm nặng bố ạ, có lẽ vì hành trình đi Vac-sa-va quá dài mà con đi bằng xe lửa. Sứ quán bác đơn xin tiền lộ phí của con để đi thi, họ cũng khước từ bảo hộ cho danh xưng của con trong cuộc thi. Nhưng con quyết định liều và giáo sư Na-tan-xon một lần nữa lại giúp con, ông ấy cho con tiền đi đường, tiền thuê dàn nhạc đệm và tiền trọ… Trong cơn sốt 39.5 độ, con đã chảy nước mắt ròng: Các nước tham dự cuộc thi đều được chào cờ và cử quốc ca của mình, mà Việt Nam thì không có – Con tham dự với tư cách thí sinh tự do… Nhưng cũng nhờ sự cay đắng đó mà con gặp được Chopin – Những nỗi đau giao thoa với nhau đã bật lên tiếng đàn của hồn ông…”
Anh qua được vòng loại một cách dễ dàng, loại hầu hết 149 đối thủ thuộc 37 quốc gia trên toàn thế giới, rồi tiến lên vào vòng chung kết. Để vào vòng chung kết Sơn bị kẹt một điều là thí sinh phải mặc áo đuôi tôm. Anh có hai ngày chuẩn bị cho vào chung kết , làm sao có áo đuôi tôm bây giờ? Người gỡ rối cho anh là giáo sư Natanson. Ông thầy phải lôi anh đến một cái tiệm, sắm cho anh một bộ, nhưng tìm cả nửa ngày không có một chiếc nào vừa với thân thể nhỏ thó của anh. Thế là đành may ngay một chiếc, lấy trong vòng 24 giờ. Anh bước vào phòng thi với cái áo còn chưa đựoc nhặt sạch chỉ.
✨ Đặng Thái Sơn chơi bài Chopin Concerto No. 2:
Kết quả anh đã thắng giài đầu là giải quan trọng nhất anh còn đoạt thêm 11 giải phụ nữa, trong đó có một giải của hãng truyền hình NHK của Nhật Bản, chính hãng NHK sau này mở cho anh một con đường ra khỏi nước.
Tin Đặng Thái Sơn đoạt giải Chopin ở Varsovie đã như một làn sóng chấn động giới âm nhạc cổ điển thế giới. Khi tin này về tới Việt Nam thì báo Nhân Dân, của nhà nước Việt Nam, những người đã từng không muốn anh ra khỏi nước, không muốn anh học dương cầm tại Nga, lại còm tìm cách cản trở anh đi Varsovie tham dự khì thi Chopin, đã đăng tin này lên trang Nhất trong 3 ngày liền, vời lời sẽ ca tụng quá lố đến nỗi cả tháng sau, khi về nước thăm ông cụ thân sinh, anh hơi ngượng khi đọc những dòng chữ này.
✨ Đặng Thái Sơn chơi bài Scherzo của Chopin: https://youtu.be/ISQ_XKwnftE
Sau khi chia tay, nhà thơ Đặng Đình Hưng bị ung thư phổi. Khi Đặng Thái Sơn tham dự cuộc thi âm nhạc năm 1980 tại Ba Lan, lúc ấy, Đặng Đình Hưng đang phải sống trong cảnh ở gầm cầu thang nhà ông bạn, không nhà không cửa, chỉ nằm chờ chết.
Đặng Thái Sơn về nước kịp thời. Cha anh bị bệnh đã khá lâu và không được điều trị một cách đúng mức. Cha anh cần phải mổ ngay, một cái bướu trong phổi. Anh về nhà hôm trước, vài ngày sau cha anh nhập viện, một bệnh viện dành cho các cán bộ cấp cao cỡ thứ trưởng trở lên. Cha anh được bác sĩ Tôn Thất Tùng, người bác sĩ số một của y khoa Hà Nội khám bệnh và được giải phẫu bởi một bác sĩ lừng danh về phẫu thuật. Nhờ vậy mà anh cứu ông cụ sống thêm được mười năm nữa.
Đến đây, chúng ta đã có thể có nhận định: Tại Việt Nam, không như tại Liên bang Sô viết, Chính tri đã không có một ảnh hưởng hay một tác dụng tốt đẹp nào đến Âm nhạc,
🟡 ĐẶNG THÁI SƠN VỚI MẸ, BÀ THÁI THỊ LIÊN
Ông Đặng Thái Sơn đã được nhà nước phong danh hiệu là Nghệ Sĩ Nhân Dân. Có lẽ người nhạc sĩ đã không để tâm đến danh hiệu này, vì ngay sau đó ông ta cùng với người mẹ, bà Thái thị Liên, đã định cư tại Montreal và xin nhập quốc tịch Canada./-
Copy từ FB Son Nguyen
--Manh
Image may contain: 2 people, people standing