Em lại đi lấy cả gió trời xanh
Để phong ba thổi lá rụng trơ cành
Để thu lại đổ buồn nhanh hơn nữa.
Tình rơi rụng theo muôn ngàn lá vữa
Thế là thôi! Khép cánh cửa thiên đàng
Địa ngục kia tiếng vọng bắt đầu vang
Kéo anh lạc vào muôn vàn tội lỗi.
Giữa ma quỷ làm sao đem sám hối
Cứ lụy vào rồi bối rối không ra
Lưới nhện giăng kín cửa lối bạch xà
Sao thoát được khi em đà xa quá.
Anh yếu đuối gục trên đường xa lạ
Lạc lối về chẳng biết hạ hay thu
Mà quanh đây lạnh gió với mây mù
Với hình bóng yêu kiều muôn ma nữ
Những yến tiệc thâu đêm dài tâm sự
Chợt bình minh bỡ ngỡ cứ là say
Gỡ vòng tay rồi lại nối vòng tay
Vòi bạch tuột mãi là thay nhau xiết
Âm vang tiếng gọi mời sao mãi miết
Địa ngục kia sâu tận biệt lối ra.
Anh chợt nghe tiếng gọi tận trời xa
Lòng đau thắt giữa hoa ngà xác thịt
Rồi vùng dậy nghe ra là đấng Christ
Một mình Ngài sẽ kéo rịt anh ra.
Một mình Ngài sẽ kéo rịt anh ra.
No comments:
Post a Comment