BÓI KIỀU kiểu bói khói bay
Lấy câu vợ cắm vào ngay câu chồng
Đúng thì phá lẩu chổng mông
Sai thì hắc cẩu nhậu vòng cũng vui.
Hêhhehe
http://chonngaytot.com/web/boi-kieu.htm
Lại bên người bạn Hoa Kỳ
Ta thì cứ viết, ông thì lim dim
Mây xanh khi nổi khi chìm
Lòng người khi bão khi im chuyện thường
Bao lâu còn gặp trên đường
Thì vui vẻ sống nhịn nhường thương nhau.
Ông sanh ở Mỹ cũng đau
Ta sanh ở Việt cũng màu đen thôi
Vài mươi năm sống tạm thời
Rồi ta sẽ hẹn gặp nơi thiên đường.
Chưa từng sống như bây giờ muốn sống
Bạn ta ơi ngọn nắng lộng gió trời
Áng mây trôi giữa biển thách ngàn khơi
Buồm căng đến bao nơi chưa hề đến
Ta nhìn bạn chất ưu sầu chưa hết
Ta cũng sầu chất chứa mệt bao năm
Nay ta cùng thổ lộ hết tâm can
Giữa chiều nắng bạn lang thang lẩm bẩm
Ta thì viết chín mươi ngày mong cạn
Những đời Kiều nhan nhãn ở quê hương
Những đời Đào lăn kiếp sống tha phương
Và Tân nữa đi tìm đường ngay thẳng.
Mong rằng chết chẳng tiếc gì
Đã xong phận sự cũng vì nước non.
Chân trời góc bể Hoa Kỳ
Ta thì thơ-thẩn, ông thì trầm-tư;
Ta tâm-sự viết Đào Nương,
Ông ngồi lẩm-bẩm góc tường rồi đi.
Ông là người cựu chiến-binh?
Hay là khi tỉnh khi tình buồn thôi?
Vô tình ta lại bạn đôi
Mỗi ngày vui thấy ông ngồi cạnh ta
Tro tàn một đống khơi ra
Bốn lăm năm tưởng hôm qua một ngày,
Hoàng hôn ta lại chia tay
Good night bạn nhé mộng dài còn mai?
By Thắng Chu
Sao không nói những lời yêu đương hỉ
Đề bây giờ có nói nhĩ không nghe
Sao không trao cử chỉ ấm vỗ về
Đề tất cả bao ê chề nuối tiếc.
Chim cất cánh về phương trời biền biệt
Tổ ấm xưa giờ vắng tiếng hót đờn
Hiu quạnh nào lại có quạnh hiu hơn!
Trời yên lặng đất cũng hờn khô nứt!
Xuân vừa đến hoa nở rộ sắc rực
Chẳng kịp mừng chim vụt vứt cả xuân
Vứt cả vùng kỷ niệm chẳng phân vân
Xa tất cả để chỉ gần tĩnh mịch
Giữa nơi ấy cánh dù không nhúc nhích
Chim hót bài Ta Vẫn Thích Mùa Xuân.
Hai đàn biết chọn đàn mô?
Đàn bà: Ta sợ! Đàn tơ: Điếc rồi!
Chọn thì cũng chọn vậy thôi
Đàn nào cũng bỏ ta ngồi đàng xa.
Thôi thì chọn đám ba ba
Xà xà chén rượu, tà tà chén say
Biết đâu vui lại những ngày
Tắm mưa truồng cởi Ê-và A-đam.
Nhâm Dần năm tuổi phải chăng?
Dẫu không tin số, rõ ràng xảy ra
Tưởng rằng trọn kiếp đàn ca
Tay dù chưa mỏi, tai cà không nghe!
Từ nay nghiệp chướng đổi nghề
Không đàn nào nữa, chỉ thề viết văn
Nói nhăng nói cuội kiếm ăn
Thầy cô nào thích Zelle trăm đồng nè.
Hê! Hê! Đùa chút. Hê! Hê!
Không nghe, chỉ thấy, nên mê viết rồi.
Từ đây du lịch khắp nơi
Sinh tình tức cảnh đứng ngồi viết văn.
Nobel triệu rưỡi ngon ăn
Ta giành cho được về thăm em liền.
- Tiếng Đàn Lạc Điệu -
By Thu Chan
Trời bỗng dưng im ắng
Gió chẳng thổi mây bay
Chợ trưa ồn mà lặng
Tiếng hát lạc giọng hay.
Giờ thì em đã đến
Phương trời mới xa xăm
Đem theo bao thương mến
Để ta vẫn thương thầm.
Tiếng đàn ta lỡ nhịp
Lạc bao nốt lời ca
Vì ta theo không kịp
Hay ta chẳng nghe ra!
Hay em vờ hát trật
Cho đàn vấp sợi tơ
Cho đường tình chật vật
Cho ta khóc duyên hờ!
Ta đập đàn vào đá
Ta bứt sợi tơ vàng
Em giờ là xa lạ
Em giờ vội sang ngang.
Ôi! TIẾNG ĐÀN LẠC ĐIỆU
Xưa lả lướt đêm thâu
Ru em lời tuyệt diệu
Bao giờ lại có nhau?
Ôi!
Bao giờ lại có nhau?
Xưa ta bị phụ đàn bà
Yêu đàn cầm để lánh xa chuyện đời
Giờ đàn cũng bỏ cuộc chơi
Nói làm sao hết những lời bi quan.
Đêm nay một gối hai chăn
Hai đàn mất cả biết đảng nào đi!
Thôi thì chẳng biết nói chi
Vài dòng thơ thẩn thầm thì với trăng.
Bỗng mây tứ phía bủa giăng
Cô đơn lại đến đằng đằng dữ hơn!
Lại một đêm giấc chập chờn
Giật mình, mình giật lên cơn động trời
Mèo hoang hàng xóm ghé chơi
Tưởng mình thịt chết mèo xơi gót liền!
911 đến kịp bên
Không thì chẳng có thơ rền này đâu.
Trời cho còn có trò chơi
Thì chơi cho đã cho đời đã hơn
Chơi cho nguội oán nguôi hờn
Cho tình thương dệt cho đờn nối dây.
Ngày mai ai biết được đây
Muốn chơi đã muộn, người đầy mũi kim!
Trò chơi chẳng phải khó tìm
Kìa đàn với múa, kìa mình với ta,
Kìa ăn, kìa uống, kìa ca,
Kìa kìa lắm thứ muôn hoa vạn hình.
Đã chơi, chơi đã hết mình
Trời cho trời lấy thinh lình hết chơi.