Mời bạn cùng ta nhấp tách trà
Đón binh minh rạng phố Bolsa
Thủ đô tỵ nạn bao thương mến
Cờ Mỹ tự do phất cánh xa.
Lincoln một thuở tung hoành
Xóa tan nô lệ, kết đoàn Bắc Nam
Dẹp tan nội chiến thương tâm
Giữa đường gục chết đã làm xong công.
Một trăm sáu chục năm ròng
Lại thêm một đấng thuộc dòng kinh doanh
Donald Trump giỏi vang danh
Đem hòa bình thế chiến tranh xứ Hồi
Đem nền kinh tế lên ngôi
Cân bằng mậu dịch mấy đời đã nghiêng
Ra tay trừng trị Tàu điên
Tham lam thôn tính láng giềng gần xa.
Thẳng tay Trump cứ lôi ra
Một bầy tham nhũng xấu xa bám Tàu
Thu lợi bất chính đã lâu
Giờ đây lộ tẩy chúng đau tức oà
Lại thêm cải tổ Cộng Hòa
Bứng đi gốc rễ gã nào hại dân.
Thế là Lưỡng Viện rần rần
Tối Cao Pháp Viện ngấm ngầm hại Trump
Ngay người tưởng kết bạn thân
Lão Pence đâm nhát dao gần thấu tim!
Núi tan, bão nổi, mây chìm,
Anh hùng ngã ngựa, cánh chim rụng rời
Bốn năm Tổng Thống giúp đời
Không lương, không lợi, không lời thở than,
Một lòng vì nước quên thân
Giúp cho Mỹ Quốc sắp gần như xưa
Than ôi! Phải rút khi vừa
Bốn năm nữa đến Mỹ thừa sức hơn.
Tiếng ca nay vắng tiếng đờn
Vừa khi khóa cửa giận hờn bóng đêm
Tiếng Trump vang vọng lại thêm
"Đây là khởi điểm tiến lên tới cùng
Xông ra sánh nhịp bước chung
MAKE AMERICA GREAT AGAIN"
-TC
VIÊN PHẤN GÃY
Bẻ viên phấn anh thôi làm thầy giáo
Bán chợ trời mới đủ gạo thịt ăn
Chỉ thương cho một đám học trò thân
Nhìn ngơ ngác tiễn thầy ngăn lệ ráo.
Bẻ viên phấn em thôi làm cô giáo
Sáng đưa người tối lại kháo chuyện vui
Trao phấn son đổi chác món ngon bùi
Áo dài phủ ngắn hơn đùi hoa lệ.
Rồi cứ thế trải qua bao thế hệ
Mái trường nay sình thối kệ lên men
Đám học sinh phải học cái cũ mèm
Thầy cô giáo nổi chìm trên chen chúc.
Rồi cứ thế nước non còn một chút
Một chút thôi tiếng nói vút thinh không:
“Trả lại đây ngày tháng vạn tấm lòng
Vàng nhân nghĩa ba miền hồng chữ S.”
Viên phấn gãy hãy còn trơ lở loét
Thầy giáo giờ vơ vét cả học sinh
Cô giáo giờ “nghĩa vụ” đúng “quy trình”
Và cả nước càng tinh hình nát bấy
Có ai muốn đi tìm viên phấn gãy
Hãy cùng ta khơi dậy mấy vầng thơ.
THƯƠNG LẦN CUỐI
Thang Chu
Sau cải tạo ta trở về đô thị
Để lại sau xác bạn bị ruồi bu
Bên xà lim khốc liệt biệt giam tù
Còn tanh máu mối hận thù giai cấp
Lũy tre cũ đón mừng ta buổi gặp
Chục năm rồi vẫn đợi ngập chuyện xưa
Tre khắc ghi những buổi họp dư thừa
Tổ dân phố mà bên thua bị tố
Bỗng ta thấy bao hồn ma hiền lộ
Cố bơi vào bờ biển phố tự do
Những thuyền nhân bất hạnh quyết rủi ro
Để chấp nhận tự do hay là chết
Nhà hàng xóm bị treo hình quỷ hiện
Lá sao vàng bùa chú biến thành gươm
Giết lương tâm tiêu diệt những gương thơm
Mão tiết liệt giờ trơ bờm dã thú
Bầy nón cối nổi cơn rừng gió hú
Thổi binh đao oan chết nụ văn minh
Những mầm non chưa lớn chết thình lình
Xơ xác quá! Ta rùng mình luống cuống
Vườn hoa đẹp hoá ra lầy rau muống
Nồi bo bo thay gạo nuốt qua ngày
Cá thịt cân thiếu thốn mấy lóng tay
Áo quần mặc hàng “si-đa” là mốt
Rừng khẩu hiệu thay rừng xanh trụi gốc
Đồng khô khan cỏ dại trốc lúa non
Sông cạn nguồn luồng cá dạt không còn
Thuyền phơi xác biển sóng dồn vọng khóc
Ta lại thấy chùa thiêng côn an trọc
Chễm chệ ngồi khua mõ chọc chúng sanh,
Những giáo đường thánh giá gãy tan tành
Chúa cùng Phật dang tay quàng đau khổ
Ôi sao lạ trẻ em tràn khắp phố
Không học hành bán vé số kiếm ăn
Kẻ tật nguyền lê lết giữa đô thành
Oằn lưng mẹ một gánh hàng rong ruổi.
Ta buồn hỏi quê hương đà bao tuổi
Chiến chinh rồi chinh chiến đuổi theo sau
Giặc ngoại xâm, giặc nội xâm thay nhau
Giày xéo mẹ con giun nhàu phận nát.
Em ở lại, ta ra đi một lát
Đến phương trời rất lạ hát tha hương
Tìm nguôi ngoai một kiếp khóc thiên đường
Và hứa sẽ trở về thương lần cuối.
Thùng thùng trống giục khai trường
Cũng là tham nhũng khai trương kít hàng
Á đù Việt Á dọc ngang
Lột da dân thế mặt hàng trống kia
Trống vang tiếng khóc chia lìa
Kít hàng Việt Á đầm đìa máu oan
Trống vang tiếng bốn chục ngàn
Mũi dân bị thọt chết tràn lan xa.
Mấy thằng lãnh đạo dơ cao
Cái dùi trống đánh đánh vào mặt dân
Oan hồn chẳng chịu hồn oan
Lôi thằng đánh trống tống sàn tù lim.
Em lại đến lại đi như cơn gió
Để nóng hè mát lại chợt cháy thêm
Anh thẩn thờ máy lạnh suốt ngày đêm
Rồi đau nhói trong tim tiền điện vọt.
Anh sẽ lấy dây trời xanh trói cột
Cột em vào tủ áo toát hương hoa
Cột em lên lơ lửng giữa trần nhà
Tắt máy lạnh anh tha hồ hưởng gió
Và từ đó đôi ta hình với bóng
Anh là phòng em là gió một phương
Quyện bên nhau một giấc mộng thiên đường
Phòng lộng gió tiền lương ta tiết kiệm
Bay đâu nữa! Xin em ngừng tìm kiếm
Phòng nóng nực chờ gió đến bao lâu?
Ai đưa kít tét cho dân
Để cho dân chết âm thầm quạnh hoe.
Ai bay giải cứu dân nghèo
Để cho dân chảy máu xòe tiền ra.
Lòng vòng cũng chẳng đâu xa
Trung Ương Đảng Tặc chính là chủ mưu.
Cướp năm giai đoạn từ từ
Cướp chính quyền “giải phóng” ừ dễ nghe
Cướp nhà giàu “tư sản” nè
Cướp nhà nghèo “phát triển” nền thành đô
Cướp tài nguyên “sản xuất” đồ
Cướp không còn chỗ cướp rồi sao đây?
Quay sang thuộc hạ chân tay
“Chồng tham nhũng” cướp phe này nhóm kia
Lạ gì Việt Cộng ma-fia
Một bè băng đảng sáng chiều cướp thôi.
Chúa xưa kêu gọi Môi-se
Liều mình giải phóng bốn bề Giu-đa
Nay Ngài dứt dấy anh hào
Tây Nguyên khởi nghĩa diệt tà Đảng nô.
Toàn dân đứng dậy tung hô
“Đả đảo cộng sản! Giặc Hồ cút đi!”
Các anh đi dẫu chưa về
Chúa giang tay giữ, dân kề gối mong.
——
“Tiếng kêu của dân Y-sơ-ra-ên đã thấu đến Ta và Ta đã thấy cách dân Ai-cập áp bức họ. Vậy, con hãy đi. Ta sai con đến với Pha-ra-ôn để đem dân Ta ra khỏi Ai-cập.””
Xuất 3:9-10 NVB
https://bible.com/bible/449/exo.3.9-10.NVB
Bốn mươi tráng sỹ Tây Nguyên
Mong về với Chúa hàn huyên mỗi ngày
Nếu vì ích lợi người ngay
Anh em ở lại ra tay cứu đời.
Tín đồ Chúa mười triệu người
Sao không đứng dậy chiếu ngời thiên quang
Vâng lời Chúa diệt ác nhân
Đập tan cộng sản, phục hoàn giang sơn.
——-
“Tôi bị ép giữa hai bề muốn đi ở với Đấng Christ, là điều rất tốt hơn; nhưng tôi cứ ở trong xác-thịt, ấy là sự cần hơn cho anh em.”
Phi-líp 1:23-24 VIE1925
Giữa rừng chiếu sáng cháy bùng lửa thiêng
Đốt đồn Đảng Tặc bạo quyền
Gióng chuông khởi nghĩa trận tiền xung phong.
Ba mươi chiến sỹ một lòng
Toàn dân trăm triệu chờ mong phút này;
Ba mươi tâm huyết chảy dài
Tưới quê hương sống lại ngày yêu thương;
Ba mươi tuổi trẻ lên đường
Diệt gian trừ bạo quét phường lưu manh.
Biết rằng mạng sống treo mành
Tươi cười chấp nhận tử sanh cõi đời
Đồng tâm cầu nguyện Chúa Trời
Mục sư thế giới khắp nơi hiệp lòng;
Hai triệu Việt hải ngoại mong
Trăm triệu Việt quốc nội còn mong hơn
Rằng ngày Đảng Tặc diệt vong
Tấc gang ngắn ngủi như lòng bàn tay.
Vui thay cả nước vui thay
Ba mươi chiến sỹ vùng Tây Nguyên nè.
Việt Nam hải ngoại nguyện thề
Hướng lòng tiếp lửa ngày về vinh quang.
Hồ bơi lấp lại chôn vùi
Mấy tầng kỷ niệm cuộc vui chúng mình
Trồng hoa đắp mộ khối tình
Hoa xinh trổ sắc gọi hình bóng xưa
Chim kêu tức tưởi nắng trưa
Đàn ngân nức nở cho vừa lòng ai.
Hồ bơi nước cạn đất dày
Hoa vàng tím trắng hồng thay tang lòng.
Tình yêu nếu có linh hồn
Hiển linh xin hóa bướm vòng đùa hoa
Chiều chiều ta tưới mưa sa
Hồn hoa quyện một lẫn pha tiếng đàn
Thì người dẫu tận ngút ngàn
Một chiều Chủ Nhật nắng hiền;
Một lều, một góc, một miền riêng tư;
Chim ca, lá hót, mây lừ;
Cỏ thưa khiêu vũ nhẹ như rum-bà;
Một cây hồng sắc vàng pha
Một đôi chim lượn gần xa in trời
Một đàn, một vỏ bia phơi
Một tô thập cẩm no rồi kiến bu
Bạn ta là đó quá vui
Thiên đường góc nhỏ lều như lâu đài.
Còn tay, chân, mắt, mũi, tai
Ấy ơn Thượng Đế nhớ xài chớ quên.
Mất MỘT TÙ NHÂN LƯƠNG TÂM
Nên ta post lại suy tầm xem sao
Lương tâm ở tận trời cao
Hay là bị giết chôn vào hố sâu
Để bầy quỷ đỏ vểnh râu
Đạp đầu bẻ cổ dân sầu vạn niên.
Trần gian có phải ta điên
Lương tâm giữ mãi vào miền vĩnh sanh.
Lương tâm ai giết cho đành
Nên ta post lại cho rành ngọn đuôi
Chợ đông kẻ ngược người xuôi
Ai dòm cũng thấy, ai cười cũng đây
Lỡ khi kẻ trộm chôm cây
Cây lương tâm lại càng dầy cao hơn.
Cao Đẳng Sư Phạm xanh dờn
Thầy cô có thấy cây đờn lương tâm
Gõ đầu trẻ gõ dần dần
Lương tâm gõ trước để ngăn ác tà
Tiên học lễ hậu học văn
Ấy mà học ngược dần già sẽ hư
Thì thôi gõ đầu trẻ ư
Về nhà gõ vợ mà ừ khen nhau!
Hêhhehe
THỊ NỞ KHÓC THỊ LÊ
- Thang Chu - February 25, 2023
Nông dân bị cướp đất về tự thiêu
Bầy quỷ đỏ nhuộm áo rêu
Vây quanh liễu yếu phải liều thân hoa,
5. Một mình mình biết làm sao
Sao vàng cờ đỏ tràn vào máu văng.
Thuốc tê Quảng Đức liệt thân
Đảng Hồ đóng kịch mỵ dân rõ hề
Có đâu như Phạm Thị Lê
10. Lửa thiêu giãy giụa thật ghê gớm nàng;
Thương thay nguyệt sáng chưa vàng
Tiếc thay chính phủ phủ phàng phụt phang!
Xấu như Thị Nở ế hàng
Cũng còn cơ hội sửa làn mi cong
15. Thị Lê thôi thế là xong
Cháy da bỏng mặt hết mong khuynh thành.
Than ôi đất mất nhà tan
Lời oan tiếng khóc chảy hàng thành sông.
Bảy mươi phần trăm nghề nông
20. Bấy nhiêu dân Việt đất không còn lành
Một cơn bão tố tan tành
“Ơn sâu cách mệnh,” oán tràn nhân dân.
“Lạy Trời sấm sét một lần
Toàn dân đứng dậy đạp tàn Đảng nô,”
25. Ước là cứ ước mộng hờ
Bao nhiêu năm đã đợi chờ ai kia
Bao hàng tử sỹ mộ bia
Bấy hàng lệ đổ ngập chia hai bờ.
Bây giờ quỷ đã tràn vô
30. Nương khoai luống sắn cũng xơ xác hồn.
Nông dân chẳng ước gì hơn
Chẳng đòi biệt thự chẳng vờn ô-tô
Biết thân bèo bọt phận cò
Bờ ao lặn lội sống cho qua ngày
35. Gia đình đầm ấm mới hay
Vừa ăn đủ mặc là may lắm rồi
Giữa thời thế sự bỏng sôi
Thượng loạn hạ lạc thì thôi mong gì
Được riêng mảnh đất ti ti
40. Cha truyền con nối thoả thì ước mơ
Đất đem tôm cá rau cơm
Nuôi con thay sữa lớn khôn thành người
Mấy đời đạm bạc thế thôi
Mà sao khó quá hỡi trời đất ơi!
45. Vì ai dân tộc tả tơi
Cháy hoa bỏng ngọc, rụi đời tàn xuân
Hồn sông linh núi thất thần
Nghìn năm văn hiến đống phân chôn vùi
Vận nhà mệnh nước bùi ngùi
50. Khóc thương vô số phận người Thị Lê
Xót cho Thị Nở mười bề
Nghìn bề càng xót Thị Lê nghìn bề;
Kinh hoàng thế giới trông về
Sao Liên Hiệp Quốc chẳng hề quan tâm
55. Sao Hoa Kỳ vẫn lặng câm
Sao Âu Châu lại ngấm ngầm ngoảnh xa
Sao dân mình chẳng xót xa
Sao rơi quả tạ nước nhà ra tro!
. .
(còn tiếp)
Ba chàng Pháo Thủ Ngự Lâm
Tai, tim, tạng mật âm thầm thấm căn
Mừng Xuân Quý Mão vẫn hăng
Còn hơi còn thở còn nhăn răng cười.
Xuân này còn gặp còn tươi
Xuân sau biết có còn người kia không?
Xuân đi lại hạ, thu, đông
Chu kỳ vũ trụ cái vòng càn khôn
Vui đi kẻo nhớ rồi mong
Cười đi kẻo muốn cũng không còn cười
Hôm nay căng gió ra khơi
Ngày mai bến đỗ núp trời đổ mưa
Thì thôi hễ gặp vui đùa
Còn chai còn cụng, còn cua còn càng
Mai đây đưa tiễn sông vàng
Nhớ nhau một thuở sống vang tiếng cười
Sẵn đây Quý Mão xuân tươi
Tai, tim, tạng mật ba người một bô.
KKKK
TẾT LỚN
HAI O HAI BA bắt đầu rồi
Chẳng biết ngày mai có nổi trôi
Chiếc bách mong manh thôi sóng dữ
HAI O HAI HAI tứ phương trời.
Lạm phát kinh hồn cỏ hóa rau
Xăng dầu vụt giá túi tiền đau
Phở thơm thèm nhịn, rầu cơm hẩm
Nước lã thay rượu lẩm bẩm sầu.
Tội ác tràn lan khắp mỗi ngày
Thiếu niên thanh nữ máu ghê tay
Ban ngày cướp giựt bày trước mắt
Smash-and-grab bật phim hay.
Di dân lậu đến dễ như chơi
Tường cản biên cương phá hết rồi
Băng đảng, phạm nhân lôi ma túy
Ngập tràn ngõ hẻm lụy triệu người.
Vì ai nước Mỹ tụt dốc sâu
Hay vận thịnh suy đã nhuốm mầu!
Hy vọng HAI O HAI BA mới
HÁI Ở HAI BÀ mớ ngò gai.
Bà Pể-lốp-xe nghỉ cuộc chơi
Kà-má-la cười quá hụt hơi
Điểm báo tin mừng thời phục quốc
Tết này ăn lớn chuốc hận thôi.