Total Pageviews
Saturday, August 2, 2025
Bà Già Vét Túi
Friday, April 25, 2025
MỖI NGÀY MỖI ƠN
CÒN AI
Monday, April 14, 2025
HẾT HỒN
Monday, April 7, 2025
Hoá Thân Hoa Cỏ
Saturday, March 29, 2025
Hội Ngộ 2018
Sáu năm một thoáng khóc cười
Gặp nhau còn nhớ tên người hay không!
Sáu năm đứa mất đứa còn
Người đi kẻ ở trăng tròn khuyết luôn
Thì thôi gác chuyện non sông
Một lần hội ngộ mấy lòng tâm tư
Đứa câm, đứa điếc, đứa mù,
Đứa tim, đứa tật, đứa ù, đứa teo
Một thời lướt sóng vượt đèo
Nay thời chống gậy kiếng đeo tất dày
Về mau kẻo trễ cô thầy
Một lần lại thấy nắm tay thắt tình.
Hội Ngộ 2016
Ôi vui quá những giờ ta họp mặt
Những nụ cười, những ánh mắt mùa xuân
Những chuyện xưa, những kỷ niệm cuối tuần
Và những lúc thầy cô quanh bàn tiệc.
Thời gian lướt đời trôi, trôi mãi miết
Chín năm rồi chẳng biết có còn không
Những tình xưa, những nhiệt huyết cháy lòng
Những ước mộng chỉ còn trong ký ức.
Hay đã mất một thời vươn sức lực
Tưởng đạp trời vá núi vực giang sơn
Tưởng Hằng Nga Tiên Nữ dễ giận hờn
Và cứ tưởng dương trần chơn bất tử.
Chín năm vụt trăm trò muôn thế sự
Covid trào, bầu cử, cứ chiến tranh
Mệt mỏi rồi thì hãy tạm dừng chân
Buổi hội ngộ hàn huyên tâm sự đến.
Rồi mai rời bến ra khơi
Thuyền ai nấy lái giữa đời phong ba.
Wednesday, January 8, 2025
CHÔN NHAU CẮT RỐN KHÁC NƠI
Thang Chu
Tôi về lại nơi chôn nhau cắt rốn
Năm mươi năm bề bộn nửa đời người
Mùi quê hương còn phảng phất tre tươi
Mùi pháo kích còn rơi nơi đâu đó
Mùi pháo Tết thoảng vương nơi đầu ngõ
Mùi bánh trưng kỷ niệm tỏa lá thơm
Cả không gian tuôn đổ ảnh chập chờn
Pha mùi tóc em xưa còn hay mất?
Sài-gòn sửa tên rồi ôi nước mắt
Ướt áo ai dài chảy thắt quặn lòng
Ướt áo tôi và cả áo tiên rồng
Lăn trên má tượng đồng trơ trơ ngó
Tôi rặn hỏi cụ già buôn rau bó:
"Con đường xưa cư xá ngõ vào đâu?"
Tay run run bà nhấc khẻ gãi đầu:
"Tên đã đổi lão rầu không còn nhớ!"
Chân vẫn bước mà lòng sao bỡ ngỡ
Có phải đây nơi ở thuở thiếu thời
Có phải đây nơi cắt rún chào đời
Mà sao lạ giọng người nghe cũng khác
Dừng chân quán cà-phê thoảng tiếng nhạc
"Bao nhiêu năm rồi còn mãi ra đi"
Rồi giật mình để tự giận mình khi
Sai-gòn mất tên vì mình quá nhỏ
Dừng chân mái trường xưa rập cờ đỏ
Đỏ cổ em ngây thơ học bỏ cha
Khẩu hiệu nhồi năm tháng vẫn ê a
Chiều tan học lê la làng vé số
Dừng chân hỏi cột đèn con mắt trố
"Đã chán chưa một kiếp cố soi đường?"
Đèn rưng rưng mắt lệ mở trừng trừng:
"Tôi phải sống chờ vượt trùng dương Mỹ."
Năm mươi năm nghĩ mà đau
Người, đèn cùng hóng con tàu ra khơi
Chôn nhau cắt rún khác nơi
Người đi kẻ ở suốt đời nhớ thương.




