Đòi em sao quá thảm sầu
Mới mười
bảy tuổi mái đầu còn xanh
Mà sao lá đã lìa cành
Sang ngang xứ
lạ duyên đành vội trao
Đề trời đất cũng xôn xao
Con chưa
dứt sữa lại nao núng lòng
Goá phụ khi tuổi còn son
Em đi bước
nữa tưởng tròn tình duyên
Ai ngờ sầu khổ triền miên
Không tròn hạnh phúc khóc duyên lỡ làng
Giờ thì lỡ bước sang ngang
Đò chìm
sóng nổi hai lần anh ơi!
No comments:
Post a Comment