By Thang Chu
California – November 24, 2015
Mai Trung Tuấn anh hùng tuổi nhỏ
Cùng gia đình quyết tỏ quyền dân
Kiên cường bảo vệ đất phần
Mái tranh rát nát dẫu bần chẳng tham
Bao năm sống âm thầm nghèo khổ
Dưới mái tàn lỗ chỗ nắng xiên
Sửa xe vá lốp kiếm tiền
Tuy nghèo lương thiện hơn điên vì vàng.
Bỗng đâu bão thổi ngang dữ dội
Lũ cường quyền tăng bội cướp dân
Tay đao tay súng rần rần
Dùi cui xích sắt ầm ầm xông vô
Tuấn tay nhỏ vội vồ miếng nước
Tạt vào người quân cướp dân ta
Phản ứng tự nhiên đó mà
Đường cùng chó cắn ấy là chó khôn.
Vậy mà chúng bắt luôn cả thể
Cha, mẹ, con, nhốt để trả thù
Bảy năm cha mẹ phải tù
Riêng em chúng xử gần nhừ năm năm.
Còn đâu nữa tuổi rằm niên thiếu
Xa mái trường bởi hiếu liều thân
Vì ai em phải phong trần
Đầu xanh đã gánh nghìn cân oán sầu?
Mai Trung Tuấn đối đầu gió bão
Tay giơ cao, “Đả đảo Cộng quân
Việt Nam Cộng Hòa muôn năm!”
Anh hùng có thật sử cần ghi danh
Chớ đâu phải chuyện gian chuyện dối
Tám Văn Lê chuyện thối mỵ dân
Dân dốt, dân ngu, dân đần
Đi theo khủng bố bất thần đặt bom.
Thôi đã lỡ rước hòm Cộng Sản
Giá trả là ly tán loạn gia
Cả nước, cả trẻ, cả già
Oằn lưng oại cổ lê la kiếp ngườì
Sao chẳng đứng tươi cười như Tuấn
Mười bốn xuân dám tuẫn tiết ngay
Trời thương để có hôm nay
Em còn sống đó chờ ngày hiển vinh
Khi Cộng Sản thình lình sụp đổ
Bởi toàn dân thay chỗ Tuấn đây
Không một giọt máu dính tay
Khi ba triệu Tuấn sắp ngay một hàng
Bất bạo động bốn phần dân số
Chính phủ nào nắm cổ được chăng?
Khoa học chính trị rõ ràng
Đã từng thử nghiệm đàng hoàng đến nay.
Ai cũng phải đến ngày bụi đất
Cớ sao hèn chịu khuất bọn gian
Đứng lên như Tuấn hiên ngang
Đòi quyền sống, đòi quyền mang thân người.
Liêu Hiệp Quốc mười mươi ghi rõ
Bảng Tuyên Ngôn tuyên bố nhân quyền
Mở đầu điều một trước tiên:
“Mọi người bình đẳng ngay liền khi sanh.”
Tuấn đã hiểu ơn lành Thượng Đế
Đã là người phải nể mặt nhau
Công lý phải đứng hàng đầu
Ngay trong hiến pháp năm châu khắp trời
Thôi chẳng muộn, Tuấn ơi ở đó
Em ráng chờ cơn gió phục hưng
Mây xa kéo lại không ngừng
Chẳng bao lâu nữa ăn mừng cơn mưa.
No comments:
Post a Comment