Đêm Thao Thức
Đêm qua thao thức một mình
Nhìn ra cửa
sổ trăng thanh giữa trời.
Buồn đâu man mác chơi vơi
Nỗi buồn tâm
sự ai người nỉ non?
Đêm nay trăng đã héo mòn
Ánh trăng
hiu hắt dọi buồn không gian.
Trăng vàng không thở không than
Trăng vàng
không nói không năng một lời.
Trăng vàng nhuộm chiếu một người,
Trăng, người
cùng nhớ một người hay chăng?
Thắng Chu
Sài Gòn
April 1990
No comments:
Post a Comment