Mảnh Lụa Trao Em
Ta sẽ chết một ngày không có lịch
Gửi xác này tro tán lại thành tro
Em có thương, ta xin mảnh lụa vò
Khoác vai em gọi tình là thương nhớ
Để khi buồn vào lòng em bỡ ngỡ
Mảnh lụa này nhắc nhở vạn sầu thương
Sầu đất nước, sầu đôi bến đại dương
Một thân người làm sao bươn xẻ nửa!
Thái Bình Dương mênh mông bao xác rữa
Xin nhận giùm một nửa xác cho em!
Biển mặn muối hồn giữ mãi tình điên
Ta gục mặt để trôi thuyền viễn xứ
Ta phó mặc để tình lên sóng dữ
Mảnh lụa vò em giữ đã thành tro?
Rắc lên thánh giá ruột vò
Tro tàn mục tử đáy lò nhân sinh.
Để mai ta sẽ phục sinh
Khi Ngài tái hiện giữa thinh không trời.
By Thang Chu
November 26, 2011
No comments:
Post a Comment