Xuân và Cô
Phụ
Một quả địa cầu
Phân bốn miền Nam, Bắc,
Và Đông, Tây,
Chia cắt đôi ta.
“Bên em Xuân ấm bao la,
Bên anh Xuân
lạnh tuyết sa lạnh lùng.”
Quê nhà vợ nhớ con mong,
Nỗi niềm cô
phụ gửi chồng trời Tây.
Xuân này anh đấy, em đây,
Xuân nào ta
được xum vầy bên nhau?
Quê nhà cũng chạnh nỗi đau
Tiếng con quốc
quốc xuyến xao lòng sầu.
Bao giờ tháng Bảy mưa ngâu?
Bao giờ Ô
Thước bắt cầu Nữ Lang?
Ngày đi anh hẹn: “Xuân sang”
Ngày về chưa
thấy đã vàng sáu Thu.
Nhớ thương điệu lý mù u
Trăng qua sông
vắng sầu ưu thêm nhiều.
Ngẩn ngơ điệu lý chiều chiều,
Ngân nga
theo tiếng sáo diều bay cao.
Xuân này, xuân nữa, xuân sau,
Thương người
ly quốc nghẹn ngào dòng thơ.
Xuân Kỷ Mão
1999
No comments:
Post a Comment