Đà Lạt ơi bao giờ ta lại gặp
Những ngày
xưa trong trắng ngập tâm hồn
Vui với
thông trong gió lộng đồi cồn
Mơ cùng
gió sương tràn hôn mi mắt
Cười với
bạn ngao du tay thắt chặc
Đồi Thông
kia Hai Mộ thật tình chung
Ta mộng
mơ đến một mối tình hùng
Nàng công
chúa ngủ trong rừng đợi thức
Ta thầy
giáo tháo giầy băng suối vực
Dép mất rồi ta mới sực tỉnh mê!
Bởi vì yêu
ta vẫn quyết một bề
Dẫu nước
lạnh ta nguyện thề phải tắm
Anh hùng
thế mới thật anh hùng lắm
Chỉ vài
gáo nước lạnh thắm cả người
Cầm cập
run ta vẫn giả nói cười
Rồi than
thở: “Đà Lạt trời lạnh quá!”
Biết là
thế ta vẫn yêu em lạ,
Em hoa đào,
em của mi-mô-za
Em sắc hồng,
sắc đỏ, sắc xanh la
Em của
ta em vẫn là bất diệt.
Rồi một
buổi ta nhớ em da diết
Từ Sài-gòn
ta tha thiết thăm em
Thì hỡi ôi
định mệnh một trời đêm
Chuyến đò
lỡ vội đưa em chín suối
Ôi buồn
quá! Mối tình đầu chết vội
Tuổi hai
mươi hoa thắm hội yêu đương
Đà Lạt ơi!
Đà Lạt ơi! Thiên đường
Giờ hoa
rụng, liễu buông, dương nhạt sắc.
Ta cứ ngỡ
Đà Lạt nay chết chắc
Nhưng em
ơi Đà Lạt sức muôn màu
Hoa mùa
xuân lại nở rực rất mau
Suối vẫn
chảy tuôn tràn sau khô hạn
Để ta lại
nghe tiếng cười trong sáng
Để tình
yêu lại choáng váng lên ngai
Để Tây
Du chưa hết kể còn dài
Nối đêm
nọ lại nối mai đêm khác
Chuyện vừa
hết lại Mỹ Du nối nhạc
Đời cứ
vui dẫu buồn lạc vào cung
Sánh
song song buồn vui vẫn đường chung
Cho đến
lúc ta về cùng bụi đất
Đồi Hai
Mộ những mối tình chân thật
Ta hiểu
ra: Sống bản chất là yêu.
- Thang
Chu -
No comments:
Post a Comment