Người nhạc sỹ mang một định mệnh để rồi phải là nhạc sỹ qua những ngã rẽ đường đời để thực hiện những sứ mệnh.
Buổi tiệc đêm tháng 9/2018 tại tư gia cựu giáo sư Diệp lẽ ra tôi không đi. Nhưng phút cuối cùng, hai cú phone gọi của bạn hữu hối thúc khiến tôi cảm động nên đi.
Giữa tiệc, cô Diệp hát bài "Chiều Tây Đô" và nói rằng không hiểu vì sao cô lại rất thích bài này và cô rất mong ngày nào đó sẽ gặp được nhạc sỹ sáng tác bài đó.
Một số người cười lên và nói nhạc sỹ đang ngồi trước mặt cô đó.
Thế là mọi người chẳng ai màng hát sướng nữa mà lao vào chụp hình với vị khách Lam Phương, nhạc sỹ tài ba mà một văn sỹ gọi là thiên tài nhạc Việt với những tự tình dân tộc.
Người ta không nhận ra Lam Phương có lẽ vì đã hơn 20 ông không còn sáng tác sau cơn stroke khiến ông phải ngồi xe lăn và thay đổi rất nhiều.
Tôi là người chụp hình cuối cùng với NS Lam Phương và trở thành bạn ông ngay đêm đó.
Đêm định mệnh với tôi.
Tôi được vinh dự gặp ông ít nhất năm lần tại tư gia ông. Hai lần cùng dự bữa cơm. Trong yên lặng nhiều hơn nói.
Lam Phương hiền lành, giọng miền Nam rặc, khiêm nhường, ít nói với nụ cười hiền hòa. Và rất cô đơn.
Lam Phương có biệt tài khi sáng tác lời và nhạc ra cùng một lúc, tự nhiên như hơi thở nên nhạc ông nhẹ nhàng đầy chất thơ.
Những lần gặp Lam Phương, tôi luôn hỏi về kỹ thuật sáng tác, thế nào là bản nhạc hay, làm sao sáng tác?
Và tôi học được ba điều từ chính miệng Lam Phương:
- Nhạc phải từ tim.
- Mình nghe hay là hay. ̣(Lam Phương giải thích thêm: Nghe lọt lỗ tai).
- Làm riết rồi quen.
Một điều nữa Lam Phương nói, "Sáng tác nhạc không ai dạy được, chỉ trời ban cho. Như tôi học nhạc với Lê Thương, nhưng tôi không học sáng tác từ thầy đó."
Chính điều này thay đổi đời tôi. Vì nó khiến tôi suy nghĩ, "Vậy thì số người sáng tác nhạc sẽ rất ít ỏi, hoặc mai một hết." Tôi quyết định tìm hiểu và đọc khoảng tám sách dạy sáng tác bài hát và nhạc lý.
Tôi học được rằng sáng tác nhạc đừng chờ cảm hứng mà cần kỷ luật và luyện tập. Vì cảm hứng thì ai cũng cảm hứng không ít thì nhiều qua những sự vật và chuyện đời xung quanh mỗi ngày, cái khó là nhạc sỹ phải tập luyện và có kỷ luật để bộc lộ những cảm xúc đó qua âm nhạc.
Trong hai năm tôi sáng tác 60 bài hát dù chưa bao giờ sáng tác nhạc!
Tôi sẽ không sáng tác nhạc nếu không có hai cú phone gọi phút cuối, hoặc không có bài hát Chiều Tây Đô của chủ nhà, hoặc chủ nhà hát mà không kết thúc bằng lời bình muốn gặp nhạc sỹ bài hát đó. Hoặc nếu Lam Phương không nói "sáng tác nhạc không ai dạy được." Hoặc nhiều hoặc nữa.
Đã là định mệnh thì không thoát khỏi định mệnh.
Định mệnh là những chuỗi mắc xích tình cờ lót nên con đường để lý trí lựa chọn con tim thổ lộ.
Lam Phương đã ra đi và để lại hậu thế 240 bài hát đem niềm vui cho dân tộc Việt. Và đem cho riêng tôi một nguồn sống mới.
Thank you Lam Phương very much.

No comments:
Post a Comment