Em ánh MẮT đượm buồn ANH có BIẾT
Ngóng chờ
ANH thấp thỏm SUỐT bao NGÀY
Thời
gian CHẢY nếp nhăn IN trán VỆT
Đợi anh
HOÀI đợi anh MÃI mắt CAY
Có nhiều
LÚC em thở DÀI bỡ NGỠ
Thao thức
CANH thâu thương KIẾP má HỒNG
Đôi môi
ĐIỂM gượng cười TRONG sầu NHỚ
Nhưng
anh THƯƠNG trời có THẤU hiểu
KHÔNG?
Rồi lạnh
NHẠT em chờ TIN mòn MỎI
Trắng
đêm NẰM thổn thức VỚI cô ĐƠN
Em hờn
TRÁCH, hờn anh NHƯNG không NÓI
Bởi biết
MÌNH thân phận CHẲNG bằng CHI
Đành tự
NHỦ cố lên MÀ bước TIẾP
Chỉ cần
ANH vui, em CHẲNG tiếc GÌ
Đã yêu LẮM
là cho đi em BIẾT
Nhưng
sao NGHE lòng nặng LẮM tiếng YÊU
Em sẽ VUI trả anh về đúng CHỖ
Chúc anh
tình mãi đẹp BÓNG xuân CHIỀU.
No comments:
Post a Comment