Làm sao viết được bài ca vui vẻ
Khi lớn lên trong nứt nẻ chiến tranh
Nội chiến dài trải khắp cõi nước Nam
Mìn Việt Cộng nỡ đang tâm gài ruộng
Chân tay đứt chàng nông dân luống cuống
“Tội của ai? Tôi có động đến ai
“Sao gài mìn phá hủy một đời trai!”
Ôi thảm thiết tiếng rên ai oán hận
Và cứ thế giặc lan như bọ rận
Thú giết người đã hóa thú đau thương
Thú hóa người đội nón cối tràn đường
Ba triệu rưỡi thây người vương vãi lối
Tàn nội chiến lại đau thương gấp bội
Hai triệu dân hóa đá sỏi đại dương
Hàng triệu người tù cải tạo thê lương
Có mấy kẻ trở về nương hạnh phúc
Nửa thế kỷ chàng nông dân chân cụt
Hóa ăn mày sau chiến cuộc đệ huynh
Ngồi lề trông bầy thú đã biến hình
Ngồi chễm chệ trong lăng đình, dinh thự
Tên đường xá cũng hóa ra quỷ dữ
Bọn sát nhân nhan nhãn đủ thành phần
Thương nhất là Sài Gòn hoá thành phân
Bởi tên giặc Hồ Minh dâm đạo tặc
Rồi cứ thế chàng nông dân héo hắt
Nhìn cuộc đời vận nước thắt ruột gan
Tuổi trẻ xưa tàn phế đạn mìn lan
Nay tuổi trẻ tương lai càng tăm tối
Ôm đầu gối còn may thay một gối
Chàng nông dân tâm sự với gối thôi.

No comments:
Post a Comment