Cô đơn càng đổ cô đơn
Cho đêm ngắn ngủi dài hơn năm trường
Cho người viễn xứ tha hương
Càng ru giấc ngủ càng giương cánh buồm
Ra khơi tìm lại nụ hôn
Tình yêu ngắn ngủi chôn lòng đại dương.
Oan tình như sợi tơ vương
Đông tây hai mối giăng đường nối nhau
Nỗi sầu lại nối nỗi sầu
Cố đờn mong phá nhịp cầu cô đơn
Càng đờn càng đau đớn hơn
Cô đơn càng đổ có đờn càng cô.
No comments:
Post a Comment