Đêm nằm đếm từng làn hơi thở ấm
Từng nhịp tim đều đặn dậm êm êm
Sợi tóc đen vẫn mọc chút chút thêm
Làn da thịt mịn mềm mềm không loét
Chợt nước mắt tự đâu lan nhòa nhoẹt
Tạ ơn Trời sự sống khéo tạo ra
Con người là tuyệt tác vạn tinh hoa
Duy Thượng Đế toàn năng phà hơi thở
Rồi ta thấy yêu người yêu muôn thuở
Và yêu mình, yêu từng thớ thịt da
Mà bấy lâu phung phí lậm quá đà
Trong hoang tưởng “thiên đàng” bao giả dối
Ta hối tiếc phí ngày xưa bộ đội
Bị xúi làm “giải phóng” tội ác lan
Đạn bao viên đã khạc chết dân Nam
Mìn gài giết bao dân lành con trẻ
Nay tỉnh ngộ năm mươi năm rõ nhé
Đất hoang tàn, biển hoang phế gọi hồn
Bao triệu dân chết uổng chẳng đất chôn
Riêng một xác Ba Đình dồn xương máu
Nay sám hối quỳ bên Đấng Tạo Hóa
Huyết của Ngài tẩy xóa cả yêu ma
Để bây giờ ta mới thực là ta.

No comments:
Post a Comment