Em, nàng Phở, đi vào dòng lịch sử
Của quê hương nam bắc đủ vị hương
Theo đoàn dân vượt bể khắp đại dương
Chan hạnh phúc vào thiên đường thực phẩm
Và vào cả những đêm mưa lấm tấm
Gió lạnh về em sưởi ấm lòng ta
Có khi là chín nạm nước béo pha
Khi đặc biệt em tô bà xe lửa
Ta thích nhất tái gân bên song cửa
Nhìn đoàn người vui sắm sửa chợ hoa
Ta nghiến em nguyên chất vị ngọt ngào
Nhai nhai nhẹ sợi gân nao nao ngậm.
Không kiểu cách, em không cần lụa gấm
Em chỉ đem hương vị tẩm xác thân
Và lâng lâng nhịp sóng cái tinh thần
Cho những kẻ hao mòn chân gối mỏi.
Em rực rỡ pha màu thêm mắm muối
Hành, chanh, tiêu, giá trụng, rưới ớt tương
Cả con đường sực nức vị bùi hương
Truyền sức sống lan vào từng ngọn cỏ.
Đời cứ mãi nhai hoài cơm chửng đó
Sáng trưa chiều thịt cá bó rau xanh
Lắm lúc nhìn ngán ngẩm bữa nguội tanh
Em lại đến thở hương tràn nhuỵ sống,
Khiến sông núi rủ nhau cùng rung động
Thuyền căng cờ lại lướt sóng ra khơi.
No comments:
Post a Comment