Hàn Mặc Tử bệnh phong cùi
Vẫn còn nghe được tiếng vui cuộc đời,
Thu Chan màng nhỉ thủng rồi
Làm sao nghe được những lời Tam Nương.
Phút vui bát ngát thơm hương
Làm sao níu lại thiên đường này đây.
Mới hay nhịp sống từng ngày
Là ơn Thượng Đế bàn bày cho ta.
Thôi đừng trách móc nữa nha
Điếc tai, còn mắt, thơ ra, văn vào;
Còn ăn còn uống bữa nào
Tạ ơn Thượng Đế đổ trào phước trên.
Có ai sống mãi mà rên
Điếc không sợ súng xông lên đi nào
Motorcycle ào ào
Dầm sương lướt gió thơ rào rào ra
Sá gì bão táp phong ba
Chiến trường chết trận hơn là nhà thương.
Đời còn bao chuyện nhiễu nhương
Tam Nương ở lại, lên đường ta đi
Hẹn ngày tái ngộ có gì
Tai nghe lại được là khi hát mừng;
Tam Nương khổ luyện hát chung
“Tôi yêu tiếng nước tôi” cùng với ta;
Chớ ngồi lê chuyện đàn bà
Mỗi ngày nửa tiếng luyện ca tinh tường;
Tam Nương chất giọng ngọt đường
Ấy Trời cho chớ khinh thưởng bỏ qua.
Tam Nương tặng thế nhân quà
Tiếng ca giải độc nhà nhà vui lên;
Ấy là trọn phận ơn trên
Hẹn ngày hội ngộ vang rền nhạc âm.
——
No comments:
Post a Comment