Em không hát bài ca anh sáng tác
Em không ngâm thơ lệ hạt hồn anh
Em bảo rằng phải đổi những chân thành
Trong lời nhạc và thơ anh ra giả.
Vì em sợ cuộc đời đầy dối trá
Lánh em khi sự thật há miệng ra?
Khi nụ cười là mặt nạ quỷ ma
Khi gian dối đã quen là văn hóa!
Hay em sợ những thương đau đày đọa?
Xung quanh mình hiển hiện hóa thơ dài
Những trẻ thơ vé số thế vở bài
Những bà lão oằn lưng hai đầu gánh
Em không hát bài ca anh cất cánh
Đến phương xa rất hẻo lánh bên trời
Hát cho người vợ yếu đuối thăm nuôi
Chồng tù ngục vì cất lời ngay thẳng.
Anh sẽ gửi bài ca anh vào nắng
Anh sẽ trao thơ thẩn lắng vào mây
Nắng soi đường sưởi ấm áp ai đây
Mây bay mãi gieo mưa cây xanh lá
Em không hát bài ca anh sáng tác
Em không ngâm thơ máu khạc hồn anh
Anh vẫn là thi nhạc sỹ nhà tranh
Với một quả tim vàng vang vĩnh viễn.
No comments:
Post a Comment