Ta vẫn ước ăn liền hai tô phở
Biết bao lần chỉ bỏ dở cuộc cờ
Bỗng một hôm thấy có PHỞ 2 TÔ
Nghe rất lạ, ăn thì ô hô đã!
Sức nay yếu ăn liền thì no quá
Bụng đâu còn hối hả tuổi xuân xanh
Hai tô liền bớt sáu chục phần trăm
Nghe cũng tiếc, tiếc rằng ăn nghẹn ứ.
Nghe tương tựa cùng là “hai” một chữ
PHỞ 2 TÔ như tiên nữ hai bên
Cùng một cung giương bắn phát hai tên
Ấy vô địch nên vào biên niên sử.
Hai tô phở nay không còn sức nữa
PHỞ 2 TÔ rực lửa bữa lại ngon.

No comments:
Post a Comment