Còn chút nắng anh vươn tay giữ lấy
Sợ cô đơn sẽ đến vấy màn đêm
Sợ đoàn chim không cất cánh cao thêm
Sợ cả những con đường em anh bước.
Em có biết từ ngày tình lỡ cuộc
Chân lang thang anh cá cược nhân tình
Vốn cuộc đời đặt cả hết niềm tin
Vào ván chót mà mong tìm tri kỷ
Double down ách cơ hồng thú vị
Rõ trái tim anh bỗng dị đoan ghê
Split thêm tin chắc thắng ê hề
Cái lật ngửa ôi ê chề trời đất!
Tình cạn vốn bởi tình mình quá chật
Hay tình nào cũng vật chất em ơi!
Anh hỏi mây, mây lặng lẽ trôi trôi
Hỏi cây lá, lá rơi rơi xào xạc
Hỏi cơn gió, gió bay bay ào ạt
Hỏi người qua, người tạt một nụ cười
Hỏi ai đây? Hỏi chính tự mình thôi
Và lúc ấy anh cười rồi không hỏi.
Giờ tỉnh ngộ anh ăn năn sám hối
Chẳng bao giờ trễ một lối đi xưa
Kỷ niệm vương hoa cỏ hát vui đùa
Em có nhớ đóa hồng lùa vai áo?
Em có nhớ cúc vàng anh dệt tạo?
Giả làm đôi nhẫn cưới tảo tần đan
Em thẹn thùng tay dấu tận túi quần
Anh quỳ xuống xin nhiều lần mới nhận.
Em có nhớ đêm tân hôn bất tận
Ở trần gian cứ ngỡ vẫn thiên đường
Cơm dưa cà là cả mật sâm nhung
Xây ước mộng quanh một vùng rau muống.
Ta chăm chỉ chung lưng bồi sức sống
Cửa nhà xây, con cái rộng đường bay
Đâu có hay đâu có biết thế này
Là khi bão cuộc đời lay chuyển núi.
Một lần cuối, cho anh xin lần cuối
Đặt ván bài định mệnh buổi hoàng hôn.

No comments:
Post a Comment