BẾN TRƯỜNG XƯA
Tuổi vừa lớn ta vào trường Cao Đẳng
Học với hành chỉ để tránh xã phường
Bãi sân banh nơi trải mộng đế vương
Giờ chính trị lánh xa trường nhậu hát.
Tuổi nghĩa vụ nghĩa là đem thí xác
Tuổi trẻ này như cỏ rác hay sao!
Chỗ nào hơn Cao Đẳng lánh thân vào
Chờ giây phút biển kêu gào ta đến.
Ôi! Cao Đẳng biết bao là thương mến
Chốn nương thân tình nở bến đợi đò
Những hẹn hò nhu yếu phẩm say no
Trăm gam thịt, gạo, đường cho một buổi.
Đường Nguyễn Trãi, Cộng Hoà chân rong ruổi
Hồ Con Rùa in dấu buổi ăn đêm
Thuở sinh viên yêu đắm đuối dại điên
Chiếc xe đạp chở tình quên cả đói.
Buổi thực tập ta nhìn nhau không nói
Hết giờ rồi lại muốn nới giờ thêm
Thêm giờ rồi lại muốn kẻng không reng
Cái chi lạ như là men rượu cưới!
Ôi! Cao Đẳng giờ là ngôi trường mới
Bến đò xưa kỷ niệm gợi ân tình
Những chiếc thuyền dời bến để lênh đênh
Có còn nhớ xin về bên bến cũ
Để chiều thu rủ mây về
Ta vui chén rượu đón bè bạn xưa.
No comments:
Post a Comment