Nửa thế kỷ tôi về thăm đất mẹ
Phố phường đông chen chúc kẻ ngược xuôi
Tôi lạc đường tưởng loạn lạc nối đuôi
“Đây có phải cái nôi mình nuôi dưỡng?”
Một ánh mắt quen quen nhìn tôi nhướng:
“Có phái anh trước ở hướng nhà cùng?”
Hóa ra cô hàng xóm kiếp nằm vùng
Nay chủ tịch xôm xoe phường khóm lạ.
Ôi kinh hãi đất hiền lành vật vã
Bị guốc giầy dày xéo đã quá lâu
Trọc lóc dầu ghẻ lở gãi đêm thâu
Tô mặt phấn hoá ra mầu chủ tịch!
Gặp thằng bạn xưa hay đùa tinh nghịch
“Mày không chăm sách vở, thích ăn chơi
Ắt tương lai xếp lớn ghế cao ngồi”
Nay quả thật cóc rơi ngôi lãnh đạo!
Cư-xá Bắc-Hải giờ sao xa lạ
Hổ tướng hùng sụp bẫy cá cạn ao
Chốn văn minh trí tuệ của ngày nào
Thay tên mới “Làng Cà-fê” cay đắng!
Lời ai hát não nề đâu văng vẳng
“Bao nhiêu năm rồi còn mãi ra đi”
Nghe rất buồn cho đất mẹ còn chi
Nửa thế kỷ đất mầu phì sỏi cuốc
Không nghe nữa tiếng chuông chùa An Quốc
Loạn loa phường điệp khúc chuốc hận thù
Tống Viết Bường lặng tiếng Chúa chiều thu
Đâu còn tiếng thanh bình ru cư-xá!
Tôi lặng lẽ ghé thăm ngôi mộ đá
Bà con thân chôn Nghĩa Địa Đô Thành
Ôi rợn người mồ mã quật tan tành
Để xuất hiện công viên tanh oán hận
Hồn oan hỡi bao nhiêu năm lẩn quẩn
Cùng dân oan vất vưởng quấn ven đường
Đất nước này sống chết một phận chung
Để biệt phủ Trung Ương giương ngất đỉnh.
Nghe lạ quá giọng ngoài kia Nghệ Tĩnh
Lẫn Thái Bình, Hà Nội túy luý vang
Tôi nắm tay cô bán quán nhạc vàng:
“Cho anh hỏi: người Sài-Gòn đâu cả?”
Cô trừng mắt: “Đây xưa là cư-xá
Tướng tá đày cải tạo đã chết rồi
Sống ông nào may thoát đến Mỹ thôi
Nay cán bộ hưởng thụ ngôi kẻ thắng.”
Tôi đau nhói sau màu hoa son phấn
Là tâm hồn lạc lối hận với thù
Tuổi đôi mươi có biết chiến tranh ư?
Ai nhồi sọ tiếc thay hư một kiếp!
Bởi thù hận gây bao chuyện khủng khiếp
Đấu tố cha, tố mẹ, giết người thân
Ở cõi trần mà tưởng địa ngục tầng
Chuyện có thật một trăm phần sự thật.
Tôi lặng lẽ cuốn vào đường tấp nập
Cứ-xá buồn tiễn bước gấp người xưa.
Trăng lên khuyết nửa pha mưa
Hùm thiêng khuất mặt, trâu lùa hoàng cung.
No comments:
Post a Comment