Em lại đến lại đi như cơn gió
Để nóng hè mát lại chợt cháy thêm
Anh thẩn thờ máy lạnh suốt ngày đêm
Rồi đau nhói trong tim tiền điện vọt.
Anh sẽ lấy dây trời xanh trói cột
Cột em vào tủ áo toát hương hoa
Cột em lên lơ lửng giữa trần nhà
Tắt máy lạnh anh tha hồ hưởng gió
Và từ đó đôi ta hình với bóng
Anh là phòng em là gió một phương
Quyện bên nhau một giấc mộng thiên đường
Phòng lộng gió tiền lương ta tiết kiệm
Bay đâu nữa! Xin em ngừng tìm kiếm
Phòng nóng nực chờ gió đến bao lâu?
No comments:
Post a Comment