Thời gian cứ trôi đi, trôi đi mãi.
Em cứ ngồi, ngồi lại, lại ngày qua
Mộng theo mây trải rộng cuối trời xa
Ước theo gió là đà xoa run lá.
Em cứ ngỡ đời đơm hoa cỏ lạ
Tuổi thần tiên mười sáu cả trời mơ
Ôi! Cao Bằng non nước khói sương mờ
Hồn lỡ lửng hoa Nùng chờ hoàng tử.
Rồi mùa đến hoa bừng như bất tử
Em vào đoàn y tá xứ thiên đường
Bao chiến công em vá những vết thương
Của chiến sỹ diệt Tây cùng diệt Mỹ.
Nhan sắc lạ hoà tài năng chẳng phí
Em được vào diện kiến vị anh hùng
Ước mộng nào hơn được mộng này không!
“Cha dân tộc” sánh người hoa cổ hạc.
Em đã hiểu ái tình không tuổi tác
Bướm chẳng già khi hút cạn nhuỵ hoa
Hoa chẳng tàn khi gió nhẹ nắng loà
Và kết quả khắp vườn oà bông trái.
Giông bão bỗng đùng đùng từ đâu lại
Trái Tất Trung oan nghiệt trái chia ly
Bướm Tất Thành hóa thánh bỏ bao bì
Hoa Nông Thị xác tàn khi độ nở.
Bao giờ bướm trở thành hoa
Bấy giờ hoa hoá siêu xa oan hồn.

No comments:
Post a Comment