VIÊN PHẤN GÃY
Bẻ viên phấn anh thôi làm thầy giáo
Bán chợ trời mới đủ gạo thịt ăn
Chỉ thương cho một đám học trò thân
Nhìn ngơ ngác tiễn thầy ngăn lệ ráo.
Bẻ viên phấn em thôi làm cô giáo
Sáng đưa người tối lại kháo chuyện vui
Trao phấn son đổi chác món ngon bùi
Áo dài phủ ngắn hơn đùi hoa lệ.
Rồi cứ thế trải qua bao thế hệ
Mái trường nay sình thối kệ lên men
Đám học sinh phải học cái cũ mèm
Thầy cô giáo nổi chìm trên chen chúc.
Rồi cứ thế nước non còn một chút
Một chút thôi tiếng nói vút thinh không:
“Trả lại đây ngày tháng vạn tấm lòng
Vàng nhân nghĩa ba miền hồng chữ S.”
Viên phấn gãy hãy còn trơ lở loét
Thầy giáo giờ vơ vét cả học sinh
Cô giáo giờ “nghĩa vụ” đúng “quy trình”
Và cả nước càng tinh hình nát bấy
Có ai muốn đi tìm viên phấn gãy
Hãy cùng ta khơi dậy mấy vầng thơ.
No comments:
Post a Comment