THƯƠNG LẦN CUỐI
Thang Chu
Sau cải tạo ta trở về đô thị
Để lại sau xác bạn bị ruồi bu
Bên xà lim khốc liệt biệt giam tù
Còn tanh máu mối hận thù giai cấp
Lũy tre cũ đón mừng ta buổi gặp
Chục năm rồi vẫn đợi ngập chuyện xưa
Tre khắc ghi những buổi họp dư thừa
Tổ dân phố mà bên thua bị tố
Bỗng ta thấy bao hồn ma hiền lộ
Cố bơi vào bờ biển phố tự do
Những thuyền nhân bất hạnh quyết rủi ro
Để chấp nhận tự do hay là chết
Nhà hàng xóm bị treo hình quỷ hiện
Lá sao vàng bùa chú biến thành gươm
Giết lương tâm tiêu diệt những gương thơm
Mão tiết liệt giờ trơ bờm dã thú
Bầy nón cối nổi cơn rừng gió hú
Thổi binh đao oan chết nụ văn minh
Những mầm non chưa lớn chết thình lình
Xơ xác quá! Ta rùng mình luống cuống
Vườn hoa đẹp hoá ra lầy rau muống
Nồi bo bo thay gạo nuốt qua ngày
Cá thịt cân thiếu thốn mấy lóng tay
Áo quần mặc hàng “si-đa” là mốt
Rừng khẩu hiệu thay rừng xanh trụi gốc
Đồng khô khan cỏ dại trốc lúa non
Sông cạn nguồn luồng cá dạt không còn
Thuyền phơi xác biển sóng dồn vọng khóc
Ta lại thấy chùa thiêng côn an trọc
Chễm chệ ngồi khua mõ chọc chúng sanh,
Những giáo đường thánh giá gãy tan tành
Chúa cùng Phật dang tay quàng đau khổ
Ôi sao lạ trẻ em tràn khắp phố
Không học hành bán vé số kiếm ăn
Kẻ tật nguyền lê lết giữa đô thành
Oằn lưng mẹ một gánh hàng rong ruổi.
Ta buồn hỏi quê hương đà bao tuổi
Chiến chinh rồi chinh chiến đuổi theo sau
Giặc ngoại xâm, giặc nội xâm thay nhau
Giày xéo mẹ con giun nhàu phận nát.
Em ở lại, ta ra đi một lát
Đến phương trời rất lạ hát tha hương
Tìm nguôi ngoai một kiếp khóc thiên đường
Và hứa sẽ trở về thương lần cuối.

No comments:
Post a Comment