Total Pageviews

Friday, February 21, 2020

- Thơ Thang Chu gửi Thanh Chu -

Thơ mà ngỡ bài vè tâu nịnh hót
Tiếng ve kêu nghe xót xót lạ sao!
Chữ thứ ba, năm, sáu thiếu vần vào
Bằng, trắc, trắc nhạc nào xe lạc tuyến!

Thế mà Fúc chích heo, chăn vịt đến
Trơ trọi đầu niểng niểng gửi thư khen!
Ôi thương thay!  Thủ tướng tưởng thú rên!
Nước Nam mạt!  Bầy bò lên lãnh đạo!

Thôi tạm gác chuyện vần, câu cấu tạo;
Đọc thơ cô mà nhục nhã quốc gia:

Cả năm châu bốn bể đóng cửa nhà
Ngăn dịch bệnh lan tràn ra khắp nước
Dân trên hết, dân phải sống hạnh phước,
Thế mới là chính phủ được dân cần
Thế mới là "vì, của, bởi nhân dân."

Thế mà Đảng Tặc Hồ phân vãi đái
Sợ xanh mặt chai hai tay vái lạy
Mẫu Quốc Tàu, cửa khẩu phải mở toang
Gánh họa Tàu, rước dịch lệ tóc tang
Dù dân tộc khẩu trang còn không đủ!

Khắp thế giới tám mươi ngàn bệnh ủ,
Hơn hai ngàn lệ ứa chết thật nhanh.
Dẫu văn minh tiến bộ rất giàu sang
Họ giúp gửi WHO mang đầy dụng cụ.

Ôi thương tiếc hai chữ vàng DANH DỰ
Của LẠC HỒNG đã mất tự khi mô!

Chu Ngọc Thanh tiếng là cô
Dứt tình Hán hóa Âu Cơ nỡ đành!
Chu Ngọc Thanh!  Chu Ngọc Thanh!
Ta Chu Toàn Thắng họ hàng gì không?
Cũng là con cháu Lạc Hồng
Cho ta huyết gửi tấm lòng nước non.

https://tintucvietnam.vn/bai-tho-dat-nuoc-o-trong-tim-cua-co-giao-chu-ngoc-thanh-d231989.html

No comments:

Post a Comment