Huyễn Du nàng đã quá xa xôi
Ta mở tờ thư nhớ những lời
Ước hẹn con đường vời diệu mãi
Bỗng trăng gãy giữa chảy muôn nơi.
Góp nhặt yêu thương được mấy dòng
Trang thơ tuôn chảy suối cạn lòng
Viễn du một kiếp không bờ bến
Ghé lại hôm nay quyện bến sông.
No comments:
Post a Comment